Chương 34.2: Mất mặt chết đi được, mất mặt chết đi được

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:33:30

Đúng như bà đoán, vừa đến giờ tan tầm, người đi lại bắt đầu đông lên, việc buôn bán của bà cũng nhộn nhịp hẳn. Bắt đầu từ một người ở viện số 23 từng ăn bánh Lý Thư Bình làm, sau đó là lời giới thiệu của mấy hàng xóm cũ, người ăn bánh chẻo ngày càng nhiều. May mà buổi chiều bà gói được khá nhiều bánh, nếu không chẳng đủ để bán. "Thế nào, bánh chẻo ngon không?" Có người đang do dự liền hỏi người đang ăn bánh. "Ngon, vỏ mỏng nhân nhiều, lại cực kỳ thơm, còn ngon hơn ở nhà hàng Quốc Doanh nhiều." Người đã chán cơm nhà nghe thế cũng gia nhập hàng ngũ xếp hàng, ba hào thì ba hào chứ sao, đâu phải ngày nào cũng ăn, thỉnh thoảng đổi món cũng được. Lâm Tiểu Ngọc nắm quai cặp sách, cau mày quay lại nhìn Trương Thiết Quân vẫn còn đi theo phía sau. Cô đã nói mấy lần là phải về nhà, bảo cậu ta đừng theo nữa, vậy mà cậu ta vẫn theo. Thôi thì, dứt khoát hôm nay nói cho rõ ràng. Lâm Tiểu Ngọc nghĩ vậy liền xoay người đối mặt với Trương Thiết Quân. Thấy cô quay lại, Trương Thiết Quân mừng rỡ: "Em chịu đi uống nước ngọt với anh rồi à?" Lâm Tiểu Ngọc lắc đầu, nhìn quanh một vòng, rẽ trái bước vào một con ngõ vắng. Trương Thiết Quân thoáng ngẩn người, rồi mắt sáng lên, hai tay đút túi quần đi theo vào. Đi sâu vào ngõ một đoạn, xác định không có ai và không bị người khác nhìn thấy, Lâm Tiểu Ngọc mới dừng lại, nghiêm túc nói với Trương Thiết Quân: "Bạn học Trương Thiết Quân, tôi không thích anh, cũng không thể quen anh được. Giờ tôi chỉ muốn học hành cho tốt, sau này mong đừng quấn lấy tôi nữa." Sắc mặt Trương Thiết Quân lập tức thay đổi, ngũ quan vốn coi được giờ méo mó cả. Thấy sắc mặt cậu ta biến đổi, Lâm Tiểu Ngọc sợ hãi nuốt nước bọt, xoay người định đi. "Tôi đi trước đây." "Đi cái gì mà đi, con mẹ, không muốn quen tớ thì ăn kem của tôi làm gì? Cô có biết ăn kem của tôi tức là người của Trương Thiết Quân này rồi không?" Trương Thiết Quân túm lấy tay cô, dùng lực quật vào tường. Lưng Lâm Tiểu Ngọc đập vào tường đau điếng,"Anh... mai tôi trả tiền kem cho anh, trả gấp đôi." Cô vừa nhúc nhích, Trương Thiết Quân lại đè cô lên tường. "Anh buông tôi ra, không buông tôi hét lên đấy." Nước mắt Lâm Tiểu Ngọc vì sợ mà trào ra, không ngờ bạn học cùng lớp lại đột nhiên trở nên đáng sợ đến vậy. Cô đâu biết ăn kem nam sinh đưa tức là đồng ý quen người ta, sau này cô không dám ăn đồ ai cho nữa. "Cô hét đi." Trương Thiết Quân chẳng sợ gì cả,"Cô mà hét lên, tôi lột sạch đồ của co, rồi nói cô ra đây bán thân, dụ dỗ tôi vào ngõ, cởi đồ quyến rũ tôi, tôi không đồng ý thì muốn đổ oan cho tôi, để tôi mất danh dự, cô không học hành được nữa, cả đời không ngẩng mặt lên được." "Bên ngoài chắc chắn có người thấy tôi theo sau cô vào." Trương Thiết Quân chống lưỡi vào má, mặt mày gian xảo. Lâm Tiểu Ngọc mới mười bảy tuổi, đâu từng gặp phải chuyện như thế này, lập tức bị dọa cho phát khóc, nước mắt cứ thế tuôn ra đầy sợ hãi và tuyệt vọng. "Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên ăn kem của anh, tôi không biết, tôi thật sự không biết... hu hu hu..." "Xin lỗi là xong chắc? Anh em tôi ai cũng biết Lâm Tiểu Ngọc cô đang quen tôi, cô nói không quen thì mặt mũi tôi để đâu?" Trương Thiết Quân vỗ vỗ mặt mình. "Tôi sai rồi, xin lỗi, thật sự xin lỗi, xin anh tha cho tôi đi." Lâm Tiểu Ngọc vừa khóc vừa cầu xin. "Muốn tôi tha cũng được." Ánh mắt Trương Thiết Quân hạ xuống,"Cô cởi cúc áo ra, cho tôi nhìn một cái, sờ một cái là tha." Sắc mặt Lâm Tiểu Ngọc tái nhợt, lập tức khoanh tay che ngực, lắc đầu dữ dội. Không được, tuyệt đối không được. "Cô giả bộ gì chứ, ngày nào chẳng lén nhìn tôi, sớm đã muốn bị tôi sờ rồi phải không?" Trương Thiết Quân vừa nói vừa kéo tay cô ra khỏi ngực, mặt vì hưng phấn mà đỏ bừng. "Không, đừng mà... cứu với... ưm..." Lâm Tiểu Ngọc vừa hét lên đã bị Trương Thiết Quân bịt miệng. "Đệt mẹ, cô hét cái gì mà hét..." "Rầm..." Chữ "hét" của Trương Thiết Quân còn chưa dứt, thì bị một người từ trong ngõ sâu lao ra, đá văng đi một cú trời giáng.