Chương 207.1: Mệnh định nhân duyên

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:52:32

Tần Dã thấy đội trưởng Cố nói không vội, liền quay lại tiếp tục bận việc. Lúc Lệ Tiểu Ngọc bưng món lên, nhìn thấy Cố Chấn Viễn thì bước đến. Biết ông đến đón mẹ con cô về, tiện thể ăn luôn bánh chẻo, cô liền bảo ông vào phòng khách phía sau ngồi chờ, còn hỏi muốn ăn loại nào. "Mẹ, cậu hai nhờ chú Cố tới đón mình rồi." Tiểu Ngọc bước vào bếp nói. "Người đâu rồi?" Lệ Vân Thư nhìn ra phía ngoài. "Phía trước hết chỗ rồi, con bảo chú Cố ngồi phòng khách chờ. Chú Cố muốn ăn bánh chẻo nhân thịt heo bắp cải, uống thêm một ly sâm lạnh." "Được, mẹ nấu liền."... Bên nhà họ Lâm, tối nay ăn mì trộn tương. Trương Kiều đi lại hai lần, bưng bốn bát mì lên bàn, gọi ba người đang ngồi ghế mát: "Ăn cơm thôi!" Ba người mới lục đục đứng dậy. Lâm Vĩnh Niên vừa đến chỗ ngồi, liếc qua bốn bát mì trộn, ánh mắt khựng lại. Ba bát lớn, một bát nhỏ, trừ bát của Tuấn Tuấn là nhỏ ra, thì bát của ông ta là ít tương nhất. Sắc mặt Lâm Vĩnh Niên thoáng trầm xuống, khoé miệng sụp xuống. Ông ta lặng lẽ ngồi xuống, cầm đũa khuấy mì trong bát. Tí chút tương này sao đủ trộn đều cả bát mì? "Em nấu mì trộn này hơi chán đấy." Lâm Quốc Đống ăn một miếng, vừa lắc đầu vừa nói. Nói về mì trộn thì vẫn là mẹ anh ta nấu ngon nhất, ngon hơn cả quán ăn quốc doanh. Trương Kiều bĩu môi: "Có mà ăn là tốt rồi, còn kêu ca." Nhà đã chia rồi, giờ hoàn toàn coi như hai gia đình riêng biệt, nhưng Trương Kiều trong lòng vẫn chưa thoải mái. Cha chồng không bỏ ra đồng nào, ăn uống toàn dựa vào vợ chồng cô, còn bắt cô hầu hạ. Cơm dọn tận bàn còn phải gọi, ai mà vui cho được? Lâm Vĩnh Niên: "Vẫn là Lý Thư Bình nấu mì trộn ngon hơn." Trước kia mỗi lần ăn mì trộn, bát của ông ta và các con luôn đầy ắp tương, còn bát của bà ấy thì ít nhất. Còn giờ, ít nhất lại là bát của ông ta. Nghe vậy, Trương Kiều lập tức nói: "Cha, nếu cha còn muốn ăn mì mẹ con nấu thì đi tìm mẹ con tái hôn đi." Mặt Lâm Vĩnh Niên tối sầm: "Con quên cha đã nói gì rồi à?" Còn dám nhắc tái hôn với Lý Thư Bình! Trương Kiều trợn mắt: "Con không quên, nhưng là cha tự nhắc đến mẹ trước đấy chứ? Rõ là còn vương vấn mà." "Đúng thế." Lâm Quốc Đống tiếp lời,"Cha nếu thật sự không quên được mẹ, thì đi tìm mẹ đi, hai người làm vợ chồng bao năm, tình nghĩa chắc vẫn còn. Cha cứ chịu khó nịnh nọt, biết đâu nhà mình lại đoàn tụ." Lâm Vĩnh Niên: "Các con quên mẹ đã từng tuyệt tình, từng đánh các con thế nào rồi sao?" Trong mắt ông ta, chúng nó muốn ông ta tái hôn chỉ vì Lý Thư Bình kiếm được tiền, giờ lại muốn bám vào mà thôi. Ông ta đâu đến nỗi hèn thế? Nếu Lý Thư Bình biết hối hận, chủ động quay lại, van xin ông ta, thì ông ta còn có thể cân nhắc một chút. Trương Kiều và Lâm Quốc Đống thoáng sượng mặt. Lâm Quốc Đống nói: "Không quên đâu, nhưng mẹ vẫn là mẹ, chẳng lẽ con hận mẹ cả đời? Hơn nữa con cũng chưa bao giờ muốn thật sự cắt đứt với mẹ." "Con còn hỏi cậu sinh viên mới vào xưởng rồi, người ta nói tờ giấy đoạn tuyệt đó không có giá trị pháp lý, sau này vẫn phải phụng dưỡng mẹ, như thường." Mà như thế, tài sản mẹ để lại, họ vẫn có quyền thừa kế. Lâm Vĩnh Niên hừ lạnh: "Trước thì kêu không sinh không nuôi, chết không tang, tôi xem Lý Thư Bình có mặt mũi nào bắt các con nuôi bà ấy không." "Giờ cũng muộn rồi, hai vợ chồng nhà thằng hai còn chưa về?" Ông chuyển chủ đề. "Chắc ra ngoài ăn hàng rồi, giờ hai người họ rảnh rang lắm, chẳng phải lo người già, chẳng phải lo con nhỏ, muốn ra hàng là ra, có tiền cũng không nghĩ tới chuyện trả nợ cho mình." Trương Kiều càng nói càng tức.