Lệ Bác Diễn đáp lại với vẻ mặt đầy vui vẻ: "Chị dâu, em."
Rửa tay xong, Lệ Bác Diễn cũng gia nhập đội cán vỏ.
Lệ Trăn Trăn về lúc năm rưỡi, đã xin phép thầy cho về sớm vì có việc gia đình.
Người đã đông đủ, đại gia đình ngồi quây quần quanh bàn, rôm rả gói bánh chẻo.
Lệ Triển Tường gói được một cái bánh hình thỏi vàng hoàn hảo, còn giơ lên ngắm nghía rồi mới đặt lên mâm tre.
Ngay sau đó, hai cái bánh méo xẹo của hai bàn tay to tướng cũng được đặt cạnh cái của cậu.
Lệ Triển Tường: "..."
"Cha ơi, cha gói cái bánh này xấu quá đi! Nếu con gắp trúng cái bánh cha gói chắc nuốt không trôi quá."
"Chú hai cũng vậy, so với cái cha gói thì cũng xấu ngang ngửa, xấu theo kiểu riêng luôn ấy."
"Anh cả..." Lệ Bác Diễn buông một tiếng.
Lệ Bác Văn giơ chân đạp cho con trai một cái, bực bội: "Giỏi lắm, chỉ có con biết gói đẹp thôi hả?"
Thằng nhóc này, dám chê bánh của cha nó xấu, xấu chỗ nào chứ? Ông thấy đẹp mà!
Lệ Triển Tường: "Con gói đẹp thật mà! Cô con đã từng khen con rồi, bảo con gói đẹp nhất đấy!"
"Cô ơi, đúng không?" Cậu quay sang hỏi Lệ Vân Thư, mặt mũi đầy tự tin.
Lệ Vân Thư mỉm cười gật đầu: "Đúng đúng."
"Đấy thấy chưa!" Lệ Triển Tường hếch mũi kiêu ngạo.
"..."
Lệ Bác Văn lại muốn đá cho thêm phát nữa.
Lệ Tiểu Ngọc và Lệ Trăn Trăn ngồi một bên che miệng cười.
"Haiz..." Lệ Triển Tường thở dài,"Thôi để con dạy cha với chú hai gói nhé, không thì tối nay chắc ăn toàn bánh xấu mất."
Lệ Bác Văn và Lệ Bác Diễn: "..."
Trước kia sao không phát hiện thằng nhóc này đáng ăn đòn thế?
Vậy là Lệ Triển Tường bắt đầu dạy cha và chú hai gói bánh.
Hai người đàn ông thông minh nhanh nhạy, học xong là biết ngay, chẳng mấy chốc đã gói được những cái bánh đẹp mắt.
Cả nhà vừa gói bánh, vừa chuyện trò rôm rả, thỉnh thoảng Lệ Triển Tường còn pha trò, không khí vui vẻ đầm ấm.
Đến sáu rưỡi tối, nhà họ Lệ cùng ngồi bên mâm cơm, thưởng thức những chiếc bánh chẻo tự tay cả nhà gói.
Ai cũng cảm thấy, bữa bánh chẻo tối nay ngon đặc biệt, ngon hơn mọi lần trước đó.
Vị ngon của những chiếc bánh hôm ấy, khắc sâu trong ký ức của mọi người, mãi mãi không thể quên. ...
Hôm sau
Sau bữa sáng phong phú, Lệ Vân Thư bị chị dâu cả, Tô Uyển Trinh kéo vào phòng trang điểm.
Lệ Vân Thư ngồi trước bàn trang điểm, Tô Uyển Trinh cầm lược, bắt đầu chải tóc.
Lược được thấm nhẹ dầu hoa quế, từng đường chải nhẹ nhàng qua mái tóc xoăn ngắn, mỗi khi gặp chỗ xoăn thì nhẹ tay vuốt đều.
Một mái tóc xoăn ngắn được chải bóng mượt, khiến cả người trông tinh tế hơn hẳn.
Tô Uyển Trinh còn lấy ra chiếc kẹp tóc pha lê của mình, cài vào bên phải tóc Lệ Vân Thư.
"Chiếc kẹp này đẹp quá, lấp lánh thật đấy." Lệ Vân Thư nghiêng đầu soi gương.
Tô Uyển Trinh mỉm cười: "Kẹp này em cài đẹp hơn chị, tặng em luôn đó."
Lệ Vân Thư tròn mắt: "Thế sao được, nhìn là biết đắt tiền rồi."
Tô Uyển Trinh ấn vai Lệ Vân Thư: "Không đắt đâu, chị mua ở Cửa hàng Hữu Nghị, không phải đồ xưa quý giá gì đâu, em cứ nhận đi."
"Vậy thì em xin nhận. Cảm ơn chị dâu." Lệ Vân Thư cảm ơn xong thì nghĩ bụng, mình cũng phải tìm quà đáp lễ lại cho chị dâu, không thể chỉ nhận mãi được.
Dù là người thân thì cũng nên có qua có lại mới phải.