Chương 354.1: Có chút phiền

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:07:12

Để phòng khi vắng bà, tiệm không thể mở cửa vì không ai trộn được nhân bánh chẻo, những ngày này Lệ Vân Thư vẫn luôn thử nghiệm, đem công thức pha gia vị trộn nhân làm thành những gói gia vị sẵn, định lượng vừa vặn nhất. Như vậy, khi bà không có ở tiệm, Tần Dung và mọi người vẫn có thể tự trộn nhân được. Mỗi loại nhân bánh chẻo lại có công thức gia vị khác nhau, nên bà phải làm mấy loại gói gia vị liền. Tối tan làm, Tần Dã đi đón Tiểu Ngọc, Lệ Vân Thư ở lại chuẩn bị từng gói gia vị theo tỉ lệ từng loại nhân, dùng giấy dầu gói lại, định ngày mai bảo Tần Dung trộn thử một mẻ xem sao. "Mẹ, con về rồi!" Tiểu Ngọc đeo cặp chạy vào tiệm. Lệ Vân Thư mỉm cười đứng dậy: "Hôm nay ở trường thế nào?" Mỗi tối khi con gái tan học về, Lệ Vân Thư đều hỏi han một chút để nắm tình hình học tập ở trường. Lệ Tiểu Ngọc cười nói: "Vẫn tốt ạ." Triệu Tư Vũ vẫn còn xin nghỉ, mấy đứa theo phe cô ta cũng yên tĩnh hẳn, chỉ có Vu Cảnh Minh là phiền nhất, suốt ngày kiếm cớ nói chuyện với cô, không thì hỏi vớ vẩn, không thì nói mấy chuyện chẳng đâu vào đâu. "Tối nay ăn mì tương trộn nhé, mẹ đi nấu mì cho con. Tiểu Dã, con có ăn một bát không?" Lệ Vân Thư quay sang hỏi. Tần Dã cười lắc đầu: "Không cần đâu ạ, con vừa ăn xong, vẫn còn no. Đợi thím Tần đón Xuân Bảo về, con đi cùng họ về luôn." "Được." Lệ Vân Thư nói rồi vào bếp nấu mì. Lệ Tiểu Ngọc lấy ra bài toán cao khảo mà thầy dạy Toán chép trên bảng tối nay, cùng Tần Dã bàn luận. Đề này hơi vượt chương trình, tối tự học cô có thử giải, nhưng không ra. Tần Dã nhìn qua một lượt, thấy đề này rất giống với ví dụ trong tài liệu Lệ Triển Tường gửi về. Cậu đã nghiên cứu kỹ rồi, nên vừa giải vừa giảng lại cách làm cho Tiểu Ngọc nghe. Nghe được nửa chừng, Lệ Tiểu Ngọc như bừng tỉnh, đầu óc thông suốt hẳn. "Anh, anh giỏi quá! Anh chẳng đi học chính quy mà tự học thôi, vậy mà còn giỏi hơn cả em." Cô nhìn anh trai đầy sùng bái. Tần Dã xoa đầu cô: "Đề này giống ví dụ trong tài liệu anh Triển Tường gửi về lắm, xem ra em vẫn chưa đọc hết mấy tài liệu đó đâu." "Anh đọc hết rồi á?" Lệ Tiểu Ngọc tròn xoe mắt hỏi. Tài liệu anh Triển Tường gửi về tận một thùng to cơ mà. Tần Dã gật đầu. Lệ Tiểu Ngọc lập tức chắp tay giơ cao khỏi đầu, làm bộ bái lạy anh trai, thành kính cực độ. Khâm phục, thực sự khâm phục. "Làm gì thế?" Lệ Vân Thư bưng mì tương trộn đi ra hỏi. Lệ Tiểu Ngọc: "Con đang bái anh trai đấy." Anh trai cô còn phải đi làm, mỗi ngày chỉ có hai, ba tiếng buổi chiều được học thôi, vậy mà đã đọc xong toàn bộ tài liệu anh Triển Tường gửi về. Còn cô, ngày nào cũng ở trường, buổi trưa và tối còn có thời gian tự học, mà mới đọc được một phần ba thôi. Lệ Vân Thư chẳng hiểu con gái đang bái cái gì, đặt tô mì lên bàn: "Ăn đi cho nóng." "Tiểu Dã." Tần Dung đón được Xuân Bảo về. Tần Dã quay lại nhìn, đứng dậy nói: "Mẹ, Tiểu Ngọc, con về trước nhé, mai gặp."