Chương 25.2: Ly hôn là mất mặt?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:32:39

"Người đàn bà đoan chính thì ai đi ly hôn chứ? Sống chung với loại đàn bà bỏ chồng bỏ con thế này, tôi thấy xấu hổ muốn chết, sợ sau này ảnh hưởng xấu đến nếp sống sân số 23 nhà ta." Lâm Tiểu Ngọc nghe người ta nói mẹ như thế, liền nhíu mày, định bước tới cãi lại. Lý Thư Bình kéo tay con, lắc đầu ra hiệu để mẹ tự giải quyết. "Ồ, nếu thấy sống cùng với loại đàn bà ly hôn như tôi là mất mặt, thì cô dọn ra ngoài đi. Còn bảo tôi ảnh hưởng xấu đến nếp sống sân số 23? Chứ cái sân này có nề nếp tốt đẹp gì sao?" "..." Mọi người cứng họng. Nề nếp tốt đẹp? Sân số 23 đúng là chưa từng có. Không chỉ không có, nơi này còn gần như là cái gai trong mắt cả hẻm Lê Hoa. "..." Lưu Minh Hương bị nghẹn,"Tôi việc gì phải dọn đi, dọn thì là bà phải dọn!" Lý Thư Bình nhún vai cười,"Tôi ở chung với cô mà tôi không thấy mất mặt, sao tôi phải dọn?" Lưu Minh Hương cười khẩy: "Tôi đâu có gây chuyện trong đám cưới con trai mình, cũng không bị chồng đánh trong lễ cưới, càng không bỏ chồng bỏ con ly dị. Tôi không mất mặt như bà, bà có quyền chê tôi chắc?" Lý Thư Bình không hề tức giận, ngẩng đầu thẳng lưng nói: "Đúng, tôi có gây chuyện trong lễ cưới con trai tôi. Nhưng tôi làm thế vì em trai cô dâu cố tình làm nhục tôi, tôi còn là mẹ của chú rể. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục nên ra mặt cho chính mình, tôi đánh thằng nhãi đó, thì đã sao? Thấy mình bị làm nhục mà không dám lên tiếng, còn phải cười làm lành với người ta, thế mới gọi là mất mặt!" Cố Chấn Viễn vừa đỗ xe cảnh sát ở đầu hẻm, cầm làn rau bước vào sân số 23 thì nghe thấy giọng Lý Thư Bình, bèn chậm rãi lại bước chân. Hội lắm chuyện trong sân số 23: hình như... nói cũng đúng. Lý Thư Bình tiếp lời: "Tôi đúng là bị chồng đánh trong đám cưới con trai tôi, nhưng không phải vì tôi sai. Là lão già không phân biệt đúng sai đó ra tay trước. Dĩ nhiên tôi cũng đánh trả, đâu để lão ta được như ý." "Thư Bình, đánh chồng mà còn tự hào được à?" Viên nãi nãi đang ngồi khâu đế giày cũng không nhịn nổi, châm chọc,"Người như chị mà đặt vào thời xưa thì bị nhà chồng đuổi cổ từ lâu rồi." "Cho nên tôi biết ơn xã hội mới, biết ơn nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, để chị em phụ nữ chúng tôi được ngẩng đầu lên." Lý Thư Bình nói đầy khí thế,"Cho tôi được ly dị cái loại đàn ông chỉ biết ức hiếp, đánh đập vợ mình." Khóe mắt Viên nãi nãi giật giật, chẳng những đánh chồng mà còn ly dị, lại còn lấy đó làm vinh dự? Lưu Minh Hương nhìn Lý Thư Bình như thể nhìn người điên,"Ha, ly dị mà còn tự hào?" "Tôi đương nhiên tự hào." Lý Thư Bình lý lẽ hùng hồn,"Nhà nước vì sao cho phép ly hôn? Còn quy định, nếu hai bên không thể thỏa thuận, một bên không đồng ý thì bên kia vẫn có thể kiện ra tòa ly dị?" "Đó là để nói với chúng ta rằng, nếu trong hôn nhân, sống không hạnh phúc, bị đối xử bất công, bị phản bội, bị bạo hành, bị áp bức, thì hoàn toàn có thể rời bỏ đối phương, bắt đầu cuộc sống mới." "Tôi trong hôn nhân không hạnh phúc, bị bạo lực, không được tôn trọng, không muốn làm người ở cho người ta nữa, nên tôi chọn ly hôn. Pháp luật ủng hộ tôi. Tôi dám phản kháng, dám bước ra khỏi cuộc sống hôn nhân bất hạnh, tôi đương nhiên tự hào." Lý Thư Bình: "Mấy người bảo ly hôn là mất mặt? Thế bị chồng coi như đồ vật, bị đánh đập, chửi bới, mà còn phải nhẫn nhịn hầu hạ, chẳng phải càng mất mặt hơn sao?" Tất nhiên là mất mặt. Nếu không thì đã chẳng có nhiều người phụ nữ bị chồng đánh mà phải đóng kín cửa sổ, sợ hàng xóm nghe thấy. Cũng chẳng có ai lúc bị đánh lại phải che mặt, sợ bị thương rồi người khác phát hiện ra.