Chương 242.2: Bồi thường và tạm giam

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:56:13

Hai người nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, định bỏ chạy. Chạy chưa được mấy bước đã bị Uông Mai và một công an khác đè xuống, còn bị còng tay lại. "Công an đánh người rồi, công an đánh người..." Vừa bị còng tay hai người đã hét ầm lên, làm Uông Mai và đồng nghiệp phải dở khóc dở cười. Hai người bị dẫn về đồn công an, Lệ Vân Thư cũng đi theo để lấy lời khai, tính xem vợ chồng Dương Mĩ Phượng nên bồi thường bao nhiêu. Lệ Vân Thư đi xe đạp, vì còn phải quay về nên đi xe cho tiện. Tới đồn công an, Lệ Vân Thư khóa xe lại trước cửa, vừa bước vào thì đụng phải Tiểu Triệu. "Chị Lý, chị lại tới nữa à?" Lệ Vân Thư: "..." Lại là 'lại', nghe cứ như bà thường xuyên đến vậy. "Lần này lại báo án bắt ai nữa?" "..." Lệ Vân Thư mặt đen sì, nói kiểu gì mà như thể bà hay báo công an bắt người lắm vậy. "Báo án bắt hai người đến tiệm tôi gây rối." "Ai to gan vậy dám tới tiệm chị gây chuyện?" Ở khu đó mà không biết Tiệm Bánh Chẻo Lý Ký, chẳng phải là căn tin thứ hai của Đội Hình Sự Phân Cục số Hai thành phố sao? Còn dám tới đó gây chuyện, đúng là to gan. "Chỉ là hai kẻ mù mắt, không nói với cậu nữa, tôi phải đi tìm công an Tiểu Uông để lấy lời khai." Nói xong, Lệ Vân Thư đi thẳng vào trong, tìm công an Tiểu Uông. "Tiệm bánh chẻo của tôi mỗi ngày lãi ròng tám mươi đồng, giờ ăn trưa và tối cộng lại khoảng bốn tiếng, trung bình mỗi giờ kiếm hai mươi đồng, bọn họ quậy phá nửa tiếng, gây tổn thất kinh tế trực tiếp cho tôi là mười đồng." Với đà làm ăn ngày càng tốt, người đặt mua mang về cũng nhiều, đồ uống cũng bán chạy, doanh thu tiệm tăng vùn vụt. Uông Mai vừa ghi chép vừa ngạc nhiên nhướng mày, một ngày lãi ròng tám mươi, đúng là làm ăn lời thật. "Vậy yêu cầu bồi thường kinh tế của chị là mười đồng đúng không?" Lệ Vân Thư gật đầu. Một công an khác sau khi ghi xong lời khai của Dương Mĩ Phượng và Lưu Kiến Bình thì đến hỏi thêm Lệ Vân Thư. Xác nhận người la hét trong tiệm, nằm dưới đất chắn khách, chỉ có mình Dương Mĩ Phượng, nên chỉ phê bình giáo dục Lưu Kiến Bình rồi thả ra. Còn với Dương Mĩ Phượng thì xử phạt hành chính, tạm giam năm ngày. "Mười đồng bồi thường, chúng tôi sẽ bảo người nhà Dương Mĩ Phượng mang đến đồn, khi nào có sẽ nhờ đồng nghiệp đi tuần ở phố Trường Ninh mang qua cho chị." Uông Mai tiễn Lệ Vân Thư ra khỏi phòng làm việc. Lệ Vân Thư gật đầu: "Cảm ơn đồng chí công an Tiểu Uông." Uông Mai cười nói: "Không có gì, phục vụ nhân dân mà." "Tôi không tiễn chị nữa, chị đi cẩn thận." "Vâng." Lệ Vân Thư gật đầu, vừa quay người đã thấy Cố Chấn Viễn đi tới. "Chị Vân Thư, tôi nghe Tiểu Triệu nói có người tới tiệm chị gây chuyện? Sao vậy? Mọi người không bị thương chứ?" Cố Chấn Viễn bước tới trước mặt, lo lắng hỏi. "Không, không ai bị thương." Lệ Vân Thư vội xua tay, kể cho Cố Chấn Viễn chuyện vừa xảy ra. Nghe xong, Cố Chấn Viễn hỏi: "Lâm Kiến Thiết bị lừa có phải do định buôn lậu gì đó không?" "Sao anh biết?" Lệ Vân Thư bật thốt. Cố Chấn Viễn nói: "Gần đây loại vụ án này xảy ra mấy vụ rồi, đều là băng nhóm lừa đảo, lợi dụng tâm lý muốn làm giàu của người ta để giăng bẫy. Hầu hết đều lừa người quen, vụ bị lừa nhiều nhất lên tới cả vạn đồng đấy." Mấy người định buôn lậu nhưng bị lừa như thế này, bọn họ chỉ bị phê bình giáo dục, không bị bắt giam. "Trời đất." Lệ Vân Thư tròn mắt,"Có nhiều tiền thế thì làm gì chẳng được, còn đi buôn lậu làm gì." Nếu bà có một vạn đồng, chắc chắn sẽ đi mua một căn tứ hợp viện!