Chương 154.1: Làm thành quá đáng, trở mặt vô tình, không chừa đường lui!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:47:19
Người nhà họ Cổ lần lượt khiêng từng món đồ hồi môn của Đại Yến ra ngoài.
Hàn Văn Quang ngồi bệt trên ghế mây, bất lực không ngăn cản được, Tào Chiêu Đệ thì ngồi bệt dưới đất vừa khóc vừa mồm năm miệng mười chửi nhà họ Cổ là bọn cướp.
Triệu Văn Quyên dọn hết đồ đạc và quần áo của con gái, kể cả ba trăm đồng giấu trong áo khoác của con. Số tiền này là do Đại Yến tích góp từng đồng từng hào suốt những năm qua.
Từ sau khi cưới Hàn Văn Quang, hai người kinh tế độc lập, hắn chưa từng giao lương cho Đại Yến quản.
Hắn nói lương của Đại Yến lo chi tiêu sinh hoạt trong nhà, còn lương của hắn lo xã giao bên ngoài và gửi tiền về quê cho cha mẹ hắn.
Khi Hàn Văn Quang đề nghị kinh tế độc lập, lời nói còn hay lắm, rằng nếu sau này hắn có dư thì vẫn là tiền chung của hai vợ chồng.
Lúc đó Đại Yến mù quáng vì yêu, nghĩ bản thân cũng đi làm, không cần hắn nuôi nên không cảm thấy gì, liền đồng ý.
Thế nhưng mấy năm nay, tiền cô kiếm được hầu hết đều dùng để lo toan trong nhà, phải dè sẻn lắm mới tiết kiệm được chút ít.
"Máy radio này không được mang đi, đây không phải là đồ cưới nhà họ Cổ tặng cho Cổ Đại Yến, là sau khi cưới con trai tôi mới mua." Tào Chiêu Đệ thấy có người định khiêng radio thì chặn lại không cho.
Triệu Văn Quyên từ trong phòng bước ra: "Thôi đi, cái radio đó là con trai bà, Hàn Văn Quang, cưới chưa được bao lâu đã dụ dỗ con gái tôi dùng hai trăm đồng mà nhà tôi đưa làm của để dành để mua."
Ngày cưới, Hàn Văn Quang chỉ đưa một trăm đồng sính lễ, nhà họ cũng không giữ lại, còn bù thêm một trăm nữa làm của để dành cho Đại Yến mang theo.
Lúc Đại Yến vừa mang thai Anh Anh, bà đến thăm, thấy cái radio, hỏi thì mới biết là Hàn Văn Quang bảo muốn nghe đài, dụ dỗ Đại Yến lấy tiền để dành ra mua.
Lúc đó bà còn mắng Đại Yến ngốc nữa.
"Dùng tiền để dành của con gái tôi mua, thì cái radio này là của nó. Mang đi cho tôi!"
Chiếc giường trong nhà họ Hàn cũng là của hồi môn của Đại Yến, Triệu Văn Quyên bảo tháo luôn mang đi, nói chung là một tấm ván cũng không để lại.
Hàn Văn Quang nghe nói tháo giường thì lao ra ngăn cản, cuối cùng lại phát hiện, dưới tấm ván giường giấu một cuốn sổ tiết kiệm.
Sổ này mở tên Hàn Văn Quang, bên trong có một nghìn tám trăm đồng tiền gửi.
Triệu Văn Quyên lập tức gọi Giám đốc Quản tới làm chứng, nói rõ mấy năm qua chi tiêu trong nhà đều là Đại Yến lo, Hàn Văn Quang chưa từng đưa cô một đồng nào.
Khoản một nghìn tám trăm đồng trong sổ là tài sản sau hôn nhân, có một nửa là của Đại Yến.
Khi ly hôn, Hàn Văn Quang nhất định phải chia một nửa cho Đại Yến, nếu đến lúc đó không còn nữa, thì chính là tẩu tán tài sản, bà sẽ kiện hắn, Giám đốc Quản là nhân chứng.
Lúc này Tào Chiêu Đệ mới biết con trai đã lừa mình. Hắn từng nói Cổ Đại Yến tiêu xài hoang phí, tiêu sạch tiền hắn, thì ra toàn là nói dối. Cổ Đại Yến căn bản chưa từng tiêu tiền hắn, tất cả đều do hắn lén tích góp.
Tào Chiêu Đệ chưa bao giờ nghĩ con trai mình lại dối gạt mẹ ruột, lập tức tát Hàn Văn Quang hai cái, mắng hắn là đồ nghịch tử vô ơn.
Dọn dẹp xong, Triệu Văn Quyên nhìn Hàn Văn Quang nói: "Anh với Đại Yến ly hôn, hai đứa nhỏ theo Đại Yến, mỗi tháng chu cấp mười đồng tiền nuôi con, tiền tiết kiệm chia đôi. Nếu đồng ý, ngày mai cầm hộ khẩu với giấy đăng ký kết hôn đi Cục Dân chính ly hôn."
Hàn Văn Quang: "Tôi không đồng ý ly hôn."
Tào Chiêu Đệ: "Thiên Bảo là cháu đích tôn nhà họ Hàn, con nhỏ Anh Anh kia thì cho Cổ Đại Yến cũng được, nhưng Thiên Bảo nhất định phải ở lại nhà họ Hàn!"
Triệu Văn Quyên đã đoán trước mẹ con nhà này sẽ không đồng ý, nên không nói nhiều.
"Được, vậy thì đợi giấy triệu tập của tòa đi. Nhà tôi sẽ kiện ly hôn."