Chương 169.2: Tôi đến thăm người bệnh, còn cậu sao lại ở đây?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:48:52

Người ấy dây dưa cả hơn nửa tiếng, đến mức làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi, bị bác sĩ mời ra mới chịu đi. Lý Thư Bình nói: "Cũng phải nói, vợ cũ đội trưởng Cố thật sự rất xinh." Tiểu Triệu: "Không chỉ đẹp, công việc cũng tốt, là giảng viên mỹ thuật ở viện mỹ thuật, người có học, chỉ tiếc là không sinh được con." "Vậy đội trưởng Cố ly hôn là vì chuyện không sinh được con sao?" Lý Thư Bình cau mày hỏi. Tiểu Triệu lắc đầu: "Mặc dù nhiều người nghĩ vậy, nhưng ai hiểu rõ đội trưởng Cố cũng biết, đội trưởng không phải loại người vì chuyện đó mà ly hôn." "Nếu là vì chuyện đó thì đã ly hôn từ sớm, đâu đợi đến ngoài bốn mươi tuổi mới làm vậy." "Dù sao thì vợ cũ của đội trưởng luôn muốn quay lại, nhưng đội trưởng thì rất tuyệt tình, đến gặp cũng không muốn gặp." Một cặp vợ chồng tuổi trung niên ly hôn, một người cố níu kéo, một người tuyệt tình, giữa họ đã từng xảy ra chuyện gì, e rằng chỉ có hai người mới biết rõ. Lúc đó có khách đến mua bánh chẻo sống, Lý Thư Bình không tiếp tục nói chuyện, đứng dậy đi tiếp khách. Tiểu Triệu ăn xong, gói thêm một phần canh sườn rong biển và bánh chẻo cải thảo, xách hai bình giữ nhiệt rời đi. Hai ngày sau đó, ngày nào Tiểu Triệu cũng đến lấy một phần bánh chẻo và canh cho đội trưởng Cố, còn Lâm Tiểu Ngọc thì bước vào kỳ thi cuối kỳ. Thi xong, nghỉ ngơi hai ngày, đến trường nhận bảng điểm là bắt đầu kỳ nghỉ hè. Thi xong môn cuối, Lâm Tiểu Ngọc mệt mỏi về nhà, vừa ngồi xuống đã gục đầu xuống bàn. Lý Thư Bình mở một chai nước ngọt cho con, không hỏi gì về kết quả thi. Lâm Tiểu Ngọc vừa uống vừa hỏi: "Mẹ, sao mẹ không hỏi con thi thế nào?" Lý Thư Bình cười: "Đợi bảng điểm về là biết thôi, hỏi làm gì?" Lâm Tiểu Ngọc nghĩ cũng đúng, tưởng mẹ không quan tâm kết quả của mình. Nhưng mấy ngày thi vừa rồi, mẹ không hề nhắc cô phải cố gắng, thi xong cũng không hỏi cô cảm giác ra sao, khiến cô thấy nhẹ nhõm hơn, không có áp lực gì. Hai ngày sau, nhận được bảng điểm, đứng thứ hai toàn khối. Thầy Trình đứng trên bục giảng nói: "Em Lâm Tiểu Ngọc lần này tiến bộ rất lớn, chỉ cách người đứng đầu có hai điểm." "Wa..." Cả lớp ồ lên. Trịnh Thanh Thanh còn kích động túm lấy tay cô lắc lắc: "Tiểu Ngọc cậu giỏi quá, thêm hai điểm nữa là cậu nhất khối rồi!" Lâm Tiểu Ngọc bị lắc đến chóng mặt. Triệu Tư Vũ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Vu Cảnh Minh thì siết chặt bảng điểm trong tay, Lâm Tiểu Ngọc tiến bộ quá nhanh, chỉ còn cách mình hai điểm, khoảng cách này mình hoàn toàn có thể bị vượt qua. Giáo viên giao bài tập hè xong liền tuyên bố nghỉ. Cả đám học sinh như chim xổ lồng, hò reo chạy khỏi trường. Lâm Tiểu Ngọc cũng không ngoại lệ, học sinh nào mà chẳng thích nghỉ hè? "Lâm Tiểu Ngọc." Vừa chạy xuống cầu thang, cô nghe có người gọi mình. Quay đầu lại thấy lớp trưởng Vu Cảnh Minh đang cười hiền đi đến. "Chúc mừng cậu đứng nhì khối." Lâm Tiểu Ngọc sững lại, cười gượng: "Cũng chúc mừng cậu đứng nhất." Vu Cảnh Minh: "Hè này cậu có muốn đến thư viện ôn tập không? Mình với cậu cùng nhau học." Lâm Tiểu Ngọc suy nghĩ một lát, lòng thầm nghĩ: Cậu ta đang rủ mình học chung à? "Không cần đâu, mình nghỉ hè phải ở nhà phụ giúp mẹ." Nói xong liền nắm chặt quai cặp, quay đầu chạy đi. Vì cô thấy Triệu Tư Vũ tới rồi, sợ cô ta thấy mình nói chuyện với Vu Cảnh Minh lại nổi điên. "Cảnh Minh, Lâm Tiểu Ngọc nói gì với cậu thế?" Triệu Tư Vũ đi tới hỏi. "Không có gì." Vu Cảnh Minh quay người bước đi. "Cảnh Minh, hè này chúng ta cùng đến thư viện học đi?" Triệu Tư Vũ đuổi theo sau nói. Vu Cảnh Minh: "Với thành tích của cậu, không nên đến thư viện học, mà nên bảo cha mẹ thuê gia sư cho cậu." Triệu Tư Vũ: "..."