Chương 221.2: Bốn mươi năm tình cảm ấy, đâu phải chút huyết thống kia có thể sánh bằng
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:54:00
Dư lão thái cầm lấy đôi vòng nói: "Thư Thư, đôi vòng này là hồi mẹ lấy chồng, bà ngoại con tặng mẹ. Mẹ luôn giữ gìn, không nỡ đeo, chỉ chờ tìm được con rồi mới truyền lại."
"Bây giờ mẹ đưa cho con, sau này con lại truyền lại cho con gái mình."
Lệ Vân Thư nhìn đôi vòng quý giá như vậy cũng không đưa tay nhận. Đợi thêm vài chục năm nữa, đôi vòng tốt thế này, chắc phải bán được cả triệu ấy chứ.
"Mẹ cứ giữ lấy mà đeo, con mở tiệm, ngày nào cũng bận rộn trong bếp, cũng chẳng có dịp đeo đâu."
"Sao lại không có dịp, vài ngày nữa là tiệc nhận thân rồi còn gì?"
"Đây là mẹ tặng con, con phải nhận lấy." Dư lão thái rất cương quyết, đeo luôn hai chiếc vòng vào hai tay con gái.
Cổ tay bà trắng trẻo, không to, đeo vòng ngọc bích trông rất đẹp.
"Đẹp lắm." Dư lão thái cười nói.
Lệ Vân Thư nhìn đôi vòng trên tay, cũng thấy đẹp, càng nhìn càng thích, quả nhiên phụ nữ không ai cưỡng lại được trang sức đẹp.
"Còn cái này nữa." Dư lão thái lấy ra một sợi dây chuyền ruby đỏ như máu chim bồ câu: "Đây cũng là của hồi môn bà ngoại để lại cho mẹ, mẹ cũng tặng con, hôm tiệc nhận thân con đeo sợi này nhé."
Vừa nói vừa đưa dây chuyền lên cổ con gái ướm thử, thấy con gái mình đeo dây chuyền ruby cũng rất hợp.
"Con đã có sợi anh cả tặng rồi." Lệ Vân Thư nói,"Dây chuyền này mẹ để lại cho chị dâu cả hoặc Trăn Trăn đi."
Dư lão thái: "Con tưởng mẹ không cho chị dâu và Trăn Trăn à? Mẹ cho từ lâu rồi, giờ là đến lượt con và Tiểu Ngọc."
Lúc hai người con dâu vào cửa, bà đã cho một bộ trang sức rồi.
Khi Lệ Vận Thù lấy chồng, bà cũng tặng một bộ trang sức vàng nguyên chất.
Với cô con gái nuôi ấy, bà thật sự không có gì để phải bị trách móc cả.
Dư lão thái lại chọn thêm một đôi hoa tai ngọc lục bảo, một vòng tay vàng đính ngọc, còn có một chiếc trâm ngực ngọc lục bảo tặng con gái.
Cho cháu gái Lệ Tiểu Ngọc, bà chọn một chuỗi vòng tay hạt ngọc bích, một sợi dây chuyền mặt ngọc tròn cao băng, và một chiếc trâm ngực hình hoa ngọc lan.
Những món trang sức này đều quá quý giá, Lệ Vân Thư không dám để ở ngăn kéo phòng trong nhà họ Lệ, càng không dám mang về tiệm bánh chẻo.
Bà nói: "Mẹ ơi, mấy món này có thể để tạm ở chỗ mẹ không? Khóa trong két sắt ấy? Để con với Tiểu Ngọc cất, con sợ làm mất, càng sợ bị trộm."
"Đợi lúc nào cần đeo thì con tới lấy là được."
Dư lão thái nghĩ một lát rồi gật đầu, mấy món trang sức này bà cũng chẳng dám để linh tinh, bình thường đều cất trong két sắt.
Bà dùng hộp riêng đựng trang sức của con gái và cháu gái, khóa vào két.
Đợi thêm một thời gian nữa, lại mua cái két khác cho Thư Thư tự cất giữ.
Thiệp mời của nhà họ Lệ đã viết xong hết, Lệ Lão hỏi Lệ Vân Thư có muốn mời bạn bè hoặc đồng nghiệp nào đến tiệc nhận thân không, để tiện sắp xếp chỗ ngồi.
Lệ Vân Thư nghĩ đến Tần Dung và Tiểu Dã, còn có chị Vương và chị Triệu.
Nhưng bà nghĩ một lát, vẫn quyết định hỏi trước xem họ có muốn đi hay không rồi tính.
Hôm sau, Lệ Triển Tường lại đi theo bà và em họ đến tiệm, khiến Trịnh Tân Cường đến rồi lại phải ra về tay không.
Trưa, mọi người ngồi lại ăn bánh chẻo xong, Lệ Vân Thư hỏi Tần Dung và Tiểu Dã có muốn đến dự tiệc nhận thân của bà không.
Tần Dung liếc Tiểu Dã, khẽ lắc đầu với cậu, cậu gật đầu, sau đó cô mới cười nói với Lệ Vân Thư: "Chị Lệ, chị mời em với Tiểu Dã đến dự tiệc nhận thân, bọn em thật sự rất vui, vì chị chắc chắn coi bọn em là người thân thiết nhất nên mới mời."
"Chị có thể nhận lại người thân, bọn em cũng mừng cho chị lắm, nhưng mà tiệc nhận thân này, bọn em xin phép không đi."
Tiểu Dã cũng gật đầu theo.
"Sao lại không đi?" Lệ Triển Tường hỏi,"Tiệc sẽ tổ chức ở nhà hàng lớn ở Kinh thị, món ăn chắc chắn rất phong phú, sẽ có nhiều món ngon lắm."
Là người thân thiết bên cạnh cô mình, đương nhiên họ nên đi mới phải.