Chương 326.1: Ông đây đập chết mày

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:04:28

Nhà họ Quan. Lưu Cầm tắm xong, mặc đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm. Mẹ Quan đang xem tivi trong phòng khách, nghe động thì quay đầu nhìn, ánh mắt rơi xuống bụng cô ta. Bị nhìn đến mất tự nhiên, Lưu Cầm khẽ hỏi: "Mẹ, sao vậy ạ?" Mẹ Quan nhíu mày: "Tính ra thì cái thai này của con chưa được hai tháng đâu nhỉ? Sao bụng đã to thế này rồi?" Phụ nữ bình thường mang thai phải ba tháng bụng mới bắt đầu hơi nhô ra, bốn năm tháng mới rõ. Lưu Cầm cúi đầu nhìn bụng mình, hít vào một hơi, bụng thu nhỏ lại đôi chút, trông cũng không quá rõ nữa. "Có... có lẽ là tối nay con ăn hơi nhiều, trước khi mang thai con cũng có chút bụng, ăn no là nó tròn lên ngay." Mẹ Quan gật đầu, ánh mắt lại quay về phía tivi. Lưu Cầm đưa tay sờ nhẹ bụng mình, lông mày khẽ nhíu. Quả thật bụng cô ta to nhanh hơn bình thường một chút. Chỉ có cô ta biết rõ, trước khi mang thai, bụng cô ta vốn rất phẳng. Tháng tám, đầu tháng cô ta ly hôn với Lâm Kiến Thiết, giữa tháng lại đến kỳ, vậy nên đứa bé trong bụng chỉ có thể là của Minh Nhược. Còn việc bụng to nhanh, cô ta tự an ủi rằng có lẽ đứa nhỏ này phát triển tốt nên mới thế. – Buổi tối sáu giờ rưỡi, đúng giờ cao điểm của tiệm bánh chẻo. Chu Vũ Dũng xếp hàng một lúc rồi mới vào được quán. "Chú ơi, chú muốn ăn gì ạ?" Hoàng Thu Yến nhìn khách hỏi. Chu Vũ Dũng đảo mắt nhìn cô gái nhỏ tóc vàng nhạt trước mặt, cười: "Cho tôi một bát cơm thịt kho." "Vâng, chú chờ một chút." Hoàng Thu Yến quay ra cửa truyền đồ: "Thím Tần, một bát cơm thịt kho!" "Được rồi." Tần Dung đang cúi múc cơm, đáp lại một tiếng. Cơm thịt kho nhanh chóng được bưng ra. Hoàng Thu Yến bê tới bàn, vừa nói: "Chú ơi, cơm của chú đây ạ." Cô còn chưa đặt xuống, Chu Vũ Dũng đã vươn tay nhận, khi đón lấy còn "vô tình" quệt vào tay Hoàng Thu Yến. Hoàng Thu Yến rụt tay lại, cau mày nhìn Chu Vũ Dũng một cái. Chu Vũ Dũng nheo mắt cười: "Cảm ơn nhé, cô bé." Hoàng Thu Yến lắc đầu: "Không có gì, chú ăn ngon miệng ạ." Nói xong, Hoàng Thu Yến xoa xoa mu bàn tay vừa bị chạm, rồi quay người đi. "Có chuyện gì à?" Tần Dã thấy sắc mặt Hoàng Thu Yến hơi lạ liền hỏi. Hoàng Thu Yến liếc về phía ông chú đầu hói đang cúi đầu ăn, rồi khẽ lắc đầu: "Không sao đâu." Có lẽ chỉ vô tình chạm phải khi nhận bát thôi, không phải cố ý. Tần Dã nhìn theo hướng Hoàng Thu Yến, thấy ngay gương mặt quen thuộc kia. Là Chu Vũ Dũng. Lão dê già này hôm nay lại mò đến tiệm bánh chẻo ăn cơm. Mụ vợ Thôi Quyên Tử của lão, vì tội bịa chuyện hãm hại mẹ cậu mà bị mẹ gửi vào Cục Công An. Nhà đó với mẹ cậu là kẻ thù, thế mà lão ta còn dám bén mảng đến đây. Chu Vũ Dũng ăn vài miếng, lại ngẩng đầu nhìn về phía nhà bếp, ánh mắt dính chặt lấy bóng dáng bận rộn của người trong đó. Vừa nhìn được mấy giây thì có người chắn ngang tầm mắt, ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt dữ tợn lạnh băng của Tần Dã, ánh nhìn như sói rừng. Chu Vũ Dũng khựng lại, vội cúi đầu, nhưng Tần Dã vẫn không rời mắt khỏi lão ta, khiến lão ta cảm thấy áp lực đến mức không dám ngẩng lên.