"Cũng đúng ha." Khương Bích Xuân cười phụ họa,"Lục Thường Dũng thích cậu, tự đi tìm Lệ Tiểu Ngọc tính sổ thay cậu cho bõ tức, thật ra cũng chẳng liên quan gì đến cậu, Tư Vũ."
Dù miệng nói vậy, trong lòng Khương Bích Xuân lại nghĩ làm sao mà chẳng liên quan. Dù không phải Triệu Tư Vũ bảo hắn đi, thì hắn cũng vì Triệu Tư Vũ mà làm đấy thôi. Sao bảo là không dính dáng được?
"Đúng, đúng." Vương Mộng cũng gật đầu.
Cán sự môn Toán nhíu mày: "Sắp vào tiết rồi mà Lệ Tiểu Ngọc vẫn chưa tới, chẳng lẽ bị Lục Thường Dũng dẫn người đánh đến không đi học nổi?"
Hà Giác Tân khinh khỉnh: "Thế thì Lục Thường Dũng quá mất dạy, ngay cả con gái cũng đánh."
Vương Mộng nói: "Tớ nghe bảo hắn gọi toàn là bọn du côn ngoài đường. Đám đó đâu phải hạng tử tế. Biết đâu Lệ Tiểu Ngọc không phải bị đánh không đi học nổi, mà bị chúng nó làm nhục, mất mặt không dám tới trường ấy chứ."
Lời vừa dứt, một giọng con gái lạnh lùng đã vang lên: "Vương Mộng, cậu ngứa miệng muốn ăn bạt tai nữa à?"
Mọi người nhìn ra cửa. Chỉ thấy Lệ Tiểu Ngọc mặc áo bông vải nhung màu vàng ngỗng, áo len cổ tròn trắng, quần nhung màu cà phê, mặt mày lạnh nhạt, nguyên vẹn không sứt mẻ, cùng Trịnh Thanh Thanh bước vào lớp.
Nhớ tới cú tát lần trước, Vương Mộng vẫn còn rát mặt, vội ngậm miệng.
Thấy Lệ Tiểu Ngọc bình an tới lớp, đồng tử của Triệu Tư Vũ co lại, hàm răng cũng nghiến chặt.
Lục Thường Dũng rốt cuộc làm ăn kiểu gì vậy? Rõ ràng đã dặn phải dằn mặt nhục nhã cho Lệ Tiểu Ngọc mất mặt, không dám tới trường nữa kia mà. Giờ trông như chẳng có chuyện gì.
"Lệ Tiểu Ngọc, cậu không sao chứ?" Cán sự Toán hỏi.
Lệ Tiểu Ngọc nhún vai: "Không những không sao, còn khỏe lắm, khỏe không thể khỏe hơn."
Cô nói, còn liếc Triệu Tư Vũ một cái. Bên kia, đối phương ưỡn ngực, làm bộ thản nhiên.
Khương Bích Xuân khẽ giọng: "Cậu với anh cậu bị Lục Thường Dũng kéo cả đám lưu manh chặn đánh, sao có thể không sao được? Đám đó là dân giang hồ, có dễ dàng bỏ qua cho cậu không?"
Lệ Tiểu Ngọc đáp: "Bọn chúng đúng là không dễ bỏ qua cho tôi, nên bọn tôi cũng không dễ bỏ qua cho chúng."
Trịnh Thanh Thanh lườm Khương Bích Xuân, khinh bỉ: "Trong bụng toàn thứ thối tha, chỉ mong Tiểu Ngọc gặp chuyện phải không?"
"Thế thì các cậu phải thất vọng rồi." Cô liếc giễu Triệu Tư Vũ,"Tiểu Ngọc học võ của ông ngoại, anh cậu ấy cũng đánh rất cừ. Anh em một lòng, sắc bén như dao, trực tiếp quật cho Lục Thường Dũng với tám đứa kia không kịp trở tay."
"Cả bọn chúng căn bản không phải đối thủ của hai anh em họ."
Cái gì! Hai người đánh bại chín người, nghe như truyện kiếm hiệp.
Khương Bích Xuân bĩu môi: "Cậu cứ chém đi, làm sao hai người thắng nổi chín người?"
"Đúng đấy..."
Không ít bạn thấy Trịnh Thanh Thanh nói quá. Hai chọi chín mà còn thắng, thật khó tin.
Trịnh Thanh Thanh thấy họ không tin bèn nói: "Tớ tận mắt trông thấy, còn giả sao được? Các cậu không biết đánh nhau lúc đó Tiểu Ngọc và anh cậu ấy ngầu thế nào đâu."
"Lục Thường Dũng bị Tiểu Ngọc vật qua vai quăng xuống đất, bò dậy còn không nổi. Tớ mà nói sai nửa chữ thì đừng mơ đỗ đại học." Cô giơ bốn ngón tay thề.
Thấy cô lấy chuyện đỗ đại học ra thề, mọi người cũng tin dần.
Vu Cảnh Minh nhíu mày nhìn Lệ Tiểu Ngọc, không ngờ cô lại biết võ!
"Sao có thể chứ..."