Chương 15.2: Mẹ tuyệt tình, con chẳng thể vô nghĩa
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:31:40
"Đến lúc đó bị bắt nạt rồi sẽ hiểu nhà mình tốt thế nào, không chừng khóc lóc xin quay về." Lâm Kiến Thiết khoanh tay, nói chắc như đinh đóng cột.
"Lúc ấy cha nhớ ra oai một chút, đừng có bà ấy vừa khóc là mềm lòng cho quay lại, nếu không rồi bà ấy sẽ lại chứng nào tật nấy." Lâm Kiến Thiết vỗ vai Lâm Vĩnh Niên nói.
Lâm Vĩnh Niên hầm hừ: "Chuyện đó khỏi cần anh nói."
Cái bà Lý Thư Bình không biết điều kia, đã sống không yên thì để bà ta đi nếm thử cuộc sống khổ cực bên ngoài.
Bị ức hiếp rồi mới biết ở nhà tốt ra sao, mới biết ông Lâm Vĩnh Niên ông đây đã đối xử với bà ta tốt nhường nào.
"Hắt xì! Hắt xì!" Lý lão thái vừa đi đến cửa quán ăn Quốc Doanh đã hắt xì liên tiếp hai cái.
"Mẹ, mẹ bị cảm rồi à?" Lâm Tiểu Ngọc lo lắng hỏi.
Lý lão thái dụi mũi, nghiến răng: "Không có, chắc chắn là cha con với thằng hai đang rủa mẹ."
Lâm Tiểu Ngọc: "..."
"Cha, tối nay ăn gì ạ?" Lâm Kiến Thiết bụng đói meo.
Lâm Vĩnh Niên liếc về phía bếp: "Trong bếp có gạo có mì, nấu đi."
Lâm Kiến Thiết khều tay Lưu Cầm, ra hiệu cô đi nấu. Lưu Cầm xụ mặt, môi bĩu ra có thể treo được ấm nước.
Lâm Kiến Thiết lại đẩy thêm cái nữa, cô mới dậm chân đi vào bếp.
Lâm Vĩnh Niên nhíu mày, bỏ ra bao nhiêu tiền sính lễ cưới về, mà đến bữa cũng không vui vẻ nấu nổi bữa cơm, không biết cha mẹ cô ta dạy kiểu gì.
Lưu Cầm dùng bếp dầu nấu ba bát mì trứng chiên, Lâm Kiến Thiết bưng ra sảnh giữa.
"Cha, nếm thử tay nghề của Cầm Cầm đi ạ."
Lâm Vĩnh Niên đói rồi, cầm đũa ăn ngay, ăn một miếng đã nhăn mặt: "Không ngon bằng mẹ anh nấu."
Nghe thấy câu này, Lưu Cầm lập tức sa sầm mặt, bưng bát ngồi cạnh Lâm Kiến Thiết, đặt bát xuống còn cố tình gõ mạnh.
Lâm Kiến Thiết cũng thấy không ngon bằng mẹ nấu thật, nhưng sợ vợ giận nên vẫn vừa ăn vừa khen:
"Ngon, con thấy còn ngon hơn mẹ nấu nữa cơ."
Lâm Vĩnh Niên: "..."
Cái lưỡi này hỏng rồi à, ngon dở không phân biệt được nữa.
Bên kia, Lý lão thái và Lâm Tiểu Ngọc ăn thịt kho ở quán ăn Quốc Doanh xong, liền về sân 23 dọn dẹp vệ sinh. Người trong viện ai cũng bận nấu cơm nên không đụng mặt ai.
Nhà nhỏ nên dọn nhanh, chưa đầy nửa tiếng là xong sạch sẽ.
Bảy giờ rưỡi tối, cả nhà họ Trương còn chưa ăn cơm. Lý do là Trương Đại Cường và Trương Nhị Cường làm thêm giờ ở xưởng giày vẫn chưa về.
Lâm Quốc Đống bế con trai Tuấn Tuấn ngồi trên ghế đợi, Tuấn Tuấn xoa bụng nói:
"Cha ơi, Tuấn Tuấn đói rồi."
Lâm Quốc Đống cũng đói: "Đợi thêm chút nữa, cậu cả với cậu hai chưa về mà."
Trương Kiều xót con, liền nói với mẹ: "Mẹ, hay là mình ăn trước đi, phần của anh cả anh hai để riêng là được."
Mẹ Trương còn chưa kịp lên tiếng, con dâu cả đã the thé: "Đại Cường với lão Nhị là trụ cột của nhà mình, trụ cột về lúc nào thì ăn lúc đó, quy củ này không được phá. Đại Bảo với Nhị Bảo chẳng phải cũng đang đợi đấy sao?"
Đại Bảo và Nhị Bảo là hai đứa cháu nội nhà họ Trương, mỗi nhà một đứa.
Trương Kiều nghẹn lời, liếc nhìn hai đứa cháu, tụi nó hồi nãy được ăn bánh quy rồi. Còn Tuấn Tuấn nhà cô thì không có.
Khi con dâu cả cho con ăn bánh, Tuấn Tuấn mắt cứ dõi theo thèm thuồng. Chị dâu cả bảo chỉ còn hai cái, không bẻ nửa cái nào cho cháu.
Bình thường cô mang bao nhiêu đồ về nhà mẹ đẻ, mà con cô ở đây ngay cả nửa cái bánh quy cũng không có. Trương Kiều thấy lạnh lòng lắm.
Chị dâu hai cũng góp giọng: "Nhà mình có quy củ, quy củ là do cha mẹ đặt. Nếu không muốn đợi thì đưa Tuấn Tuấn với em rể về nhà riêng mà ăn."
Ăn mấy bữa ở nhà mẹ đẻ rồi còn không chịu đi?
Về nhà mẹ đẻ mà còn dẫn cả chồng con tới ăn, đúng là mặt dày hết biết!
Ban ngày hai vợ chồng còn đi làm, con thì vứt cho ông bà trông.