Thôi Quyên Tử khựng lại một thoáng: "Khóa gì cơ?"
Tần Dã: "Khóa cổng sân của tôi. Cái khóa đó tôi bỏ mười đồng mua, giờ đâu rồi?"
Mọi người đều quay nhìn sang Thôi Quyên Tử. Cái khóa đó là do chồng bà ta, Chu Vũ Dũng, đập ra, chắc đang ở nhà bà ta.
Thôi Quyên Tử chợt nhớ ra, hôm đó lão Chu đập xong khóa về nhà, đã tiện tay quẳng cái khóa rỉ sét kia ở góc phòng.
Chỉ là... cái khóa gỉ sét ấy, mà thằng ranh Tần Dã nói bỏ mười đồng ra mua sao?
Theo bà ta thấy, tám phần là Tần Dã nhặt từ đống rác về.
"Khóa của tôi đang ở đâu? Mau mang ra đây! Đó là đồ của tôi, đừng ai có ý định chiếm làm của riêng, bằng không tôi báo công an đấy." Tần Dã nghiêm giọng nói.
Vừa nghe dọa "báo công an" chỉ vì một cái khóa rỉ, Viên đại nương sợ bị vạ lây, vội lắc đầu: "Khóa là do Chu Vũ Dũng đập, tôi còn chưa thấy qua bao giờ."
"Tôi cũng chưa thấy."
"Chưa thấy."
"Chưa..."
Mấy người khác cũng lắc đầu lia lịa, tỏ ý mình chẳng hề đụng tới cái khóa đó.
"Chỉ là cái khóa sắt rỉ thôi, ai thèm chứ? Còn đòi báo công an... Được, chờ đấy, tôi mang ra cho cậu liền." Thôi Quyên Tử khinh khỉnh đáp, rồi quay người về nhà.
Bà ta lục lọi trong phòng một lúc, sau đó mang cái khóa bị đập gãy ném trước mặt Tần Dã.
"Cho cậu cái khóa rác của cậu."
Tần Dã cúi xuống nhặt lên, nhìn qua rồi nói: "Hỏng rồi à?"
"Cái khóa bị đập ra thì phải hỏng chứ sao." Chủ nhà phòng số 5 chen lời.
Tần Dã nhướng mày nhìn Thôi Quyên Tử: "Bây giờ tính sao?"
Thôi Quyên Tử sững lại: "Tính... tính gì?"
Tần Dã lạnh giọng: "Khóa của tôi đang lành bị chồng bà đập hỏng, còn hỏi 'tính gì' à?"
"Chẳng lẽ cậu muốn tôi đền tiền cho cái khóa rác này sao?" Thôi Quyên Tử the thé cãi.
Tần Dung liền lên tiếng: "Phá hỏng đồ của người khác thì phải bồi thường theo giá, không phải chuyện rõ ràng sao?"
Thôi Quyên Tử tức đến trợn mắt: "Cái khóa đó khóa cổng sân, làm cả sân không ra được. Hỏng là đáng đời! Còn muốn tôi trả tiền, mơ đi!"
"Được, không đền chứ gì?" Tần Dã không giận, chỉ cười nhạt, gật đầu rồi quay người bước thẳng về nhà.
Thôi Quyên Tử hừ lạnh trong bụng: Tôi không đền đấy, xem thằng ranh này làm được gì.
Tần Dã mở cửa, bật đèn, từ trong phòng xách ra một cây rìu rỉ sét, rồi đi thẳng về phía nhà họ Chu.
"Tần Dã, cậu định làm gì?!" Thôi Quyên Tử biến sắc, giọng run lên.
Mọi người trong sân cũng trừng mắt. Tần Dã xách rìu, chẳng lẽ định chém người? Nếu thế thì quá kích thích rồi!
"Mẹ." Xuân Bảo lo lắng kéo tay mẹ.
Tần Dung khẽ gật đầu trấn an con gái: "Yên tâm, anh Tiểu Dã biết chừng mực."
Từ ngày được chị Lệ Vân Thư nhận làm con nuôi, Tần Dã đã khác xưa, có mẹ, có em, Tần Dã sẽ không làm chuyện điên rồ đâu.
Tần Dã đi đến cửa nhà họ Chu, thấy Chu Vũ Dũng đang ngồi trên ghế mây, nheo mắt nhìn mình, ánh mắt âm trầm.
Tần Dã nhếch mép, cười lạnh đầy mỉa mai, rồi giơ cao cây rìu, giữa ánh nhìn sững sờ của Chu Vũ Dũng, bổ mạnh xuống ổ khóa đang treo trên cửa nhà lão ta.
"Á!!!"