Tô Uyển Trinh, ngoài thân phận là phu nhân thị trưởng Hải Thị, còn có một thân phận khác là phiên dịch viên cao cấp.
Bình thường bà không những làm một số công việc dịch sách, mà còn đi theo đoàn để làm phiên dịch mỗi khi đoàn thăm hỏi đến thăm hoặc đi thăm nước ngoài.
"Mợ giỏi thật." Lệ Tiểu Ngọc nói với giọng ngưỡng mộ.
Lệ Bác Văn cười nói: "Lúc đó bảo mợ cháu mua từ nước ngoài về cho cháu một cái máy nghe nhạc cá nhân, để cháu học tiếng Anh tốt hơn."
Lệ Tiểu Ngọc: "Thế thì cháu cảm ơn mợ trước nhé."
Lệ Bác Văn: "À, lần này cậu về, còn mang cho cháu một ít quần áo mợ mới mua cho cháu gần đây, với một ít đồ ăn vặt nhập khẩu. Bây giờ cậu chưa đưa cháu được, cậu còn phải đến tiệm bánh chẻo, lát nữa sẽ mang thẳng đến tiệm bánh chẻo."
"Lại mua quần áo cho cháu nữa à?" Lệ Tiểu Ngọc tròn mắt: "Mợ đã mua cho cháu nhiều quần áo lắm rồi, cháu mặc không hết nữa."
Lệ Bác Văn cười nói: "Mặc không hết thì từ từ mặc, không vội."
Lệ Tiểu Ngọc: "..."
Thôi được.
Lệ Bác Văn liếc nhìn những học sinh đang chen chúc ở cửa sổ và cửa lớp, cười cười, nhìn Tiểu Ngọc nói: "Được rồi, cậu không làm phiền cháu học nữa, cậu đi trước đây."
Lệ Tiểu Ngọc gật đầu: "Cậu ơi, tạm biệt cậu."
"Tạm biệt." Lệ Bác Văn giơ tay vẫy một cái, rồi quay người đi.
Lệ Tiểu Ngọc đưa mắt nhìn theo bóng lưng của cậu cả biến mất ở đầu cầu thang, lại đi đến bên lan can nhìn xuống dưới, chẳng mấy chốc đã thấy cậu cả từ tầng một bước ra.
Lệ Bác Văn cảm nhận được có người trên lầu đang nhìn mình, ngẩng đầu lên thấy là Tiểu Ngọc, lại vẫy tay với cháu.
Lệ Tiểu Ngọc cũng vội vàng vẫy tay đáp lại. Lệ Bác Văn làm hiệu bảo về lớp, rồi quay người rảo bước đi nhanh.
Lệ Tiểu Ngọc có chút lưu luyến quay người trở về lớp, vừa bước vào lớp, các bạn học liền vây quanh lại.
"Tiểu Ngọc, đó là cậu của cậu à? Cậu của cậu đúng là trông lịch lãm, đẹp trai thật."
"Cậu của cậu không phải làm việc ở Hải Thị sao? Sao lại về rồi?"
"Cậu của cậu đến tìm cậu làm gì thế?"
Lệ Tiểu Ngọc bị những câu hỏi liên tiếp này làm cho tai ù đi.
Trịnh Thanh Thanh: "Các cậu có thể im lặng một chút được không, để Tiểu Ngọc trả lời rồi hãy hỏi tiếp."
Những bạn học xung quanh lúc này mới ngậm miệng im lặng.
Lệ Tiểu Ngọc thở dài nói: "Đúng vậy, đó là cậu của tớ làm việc ở Hải Thị. Cậu tớ về dự họp, tối nay sẽ đi. Vì thời gian khá gấp nên chỉ có thể đến trường thăm tớ."
"Họp gì thế?" Một bạn học tò mò hỏi.
Lệ Tiểu Ngọc nhún vai: "Cái đó tớ làm sao biết được."
"Lệ Tiểu Ngọc, cậu của cậu ở Hải Thị có phải cũng là một quan chức lớn không?" Đại diện môn Toán mặt mày hiếu kỳ nhìn Lệ Tiểu Ngọc hỏi.
Lệ Tiểu Ngọc cười cười không nói gì.
Hàn Giác Tân nói: "Đây chẳng phải là câu hỏi thừa sao? Cậu hai của Lệ Tiểu Ngọc đã là quân trưởng rồi, cậu cả thì quan chức còn có thể nhỏ sao? Nói không chừng chính là người đứng đầu Hải Thị đấy."
Lệ Tiểu Ngọc liếc nhìn Hàn Giác Tân một cái, cậu ta biết đoán thật đấy.
"Tiểu Ngọc, cậu của cậu cũng khá thích cậu đấy nhỉ, bận thế mà vẫn phải đến thăm cậu."
"Phải rồi, lúc nãy tôi thấy cậu cậu đối với cậu thật dịu dàng, thật trìu mến. Giá mà tớ có một người cậu tốt như vậy thì tốt."
"Tớ có một người bác, nhưng bác chỉ biết hỏi mẹ tớ mượn tiền."
Lệ Tiểu Ngọc cười nói: "Nói chung bất luận là cậu cả hay cậu hai tớ, đều đặc biệt đặc biệt tốt, đối với tớ cũng rất tốt."
"Được rồi, mọi người đừng vây quanh tớ nữa, mau về chỗ ngồi xem sách làm bài đi. Nếu có bài nào không hiểu thì đến hỏi tớ."
"Dạ, thưa lớp trưởng."
"Tuân lệnh lớp trưởng."