Chương 89.1: Nhìn việc không thể nhìn bề ngoài, nhìn người cũng vậy

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:40:44

Lâm Tiểu Ngọc ngồi lại lên ghế, nhíu mày thắc mắc hỏi: "Mẹ, người này xin lỗi cũng đâu đến nỗi, thái độ còn khá tốt mà? Sao mẹ vẫn... như vậy với người này..." Lời con gái chưa dứt, nhưng Lý Thư Bình đã hiểu ý. Tiểu Ngọc cảm thấy mẹ mình đối xử quá lạnh nhạt, thậm chí có phần nặng nề với Chu Vũ Dũng, chồng của Thôi Quyên Tử, người vừa đến nhà xin lỗi rất thành khẩn. Lý Thư Bình nói: "Tiểu Ngọc, con lại quên mẹ từng dạy gì rồi à? Làm người, làm việc, không thể chỉ nhìn bề ngoài. Nhìn người cũng vậy." "Con thấy người này đến xin lỗi, trông như người biết đúng sai, hiểu lý lẽ. Nhưng con quên rồi à, tuần trước, con trai người này, Chu Đại Đầu đập đầu bé gái phòng số 4 sưng vù. Rõ ràng là lỗi con trai mình." "Hôm đó người này có ở nhà, nghe Thôi Quyên Tử cãi nhau với mẹ của bé gái kia, vậy mà không hề ra ngăn, cũng không bắt con mình xin lỗi. Như vậy mà gọi là người có lý lẽ à?" Lâm Tiểu Ngọc cũng nhớ chuyện đó, cái bướu trên đầu cô bé kia còn chưa tan hết. "... Nhưng dù sao chú ấy cũng đã đến xin lỗi rồi mà?" "Đúng, chính vì thế mới càng lạ." Lý Thư Bình nhíu mày,"Nếu lão ta đến gây chuyện, mẹ còn thấy hợp lý. Nhưng lại tới xin lỗi, thế mới không bình thường." "Vậy mẹ nghĩ chú ấy có ý đồ gì sao?" Lâm Tiểu Ngọc hỏi. Lý Thư Bình nheo mắt: "Mẹ không biết lão ta định làm gì, nhưng mẹ biết người có hành vi bất thường thì phải cẩn trọng. Có thể tránh thì tránh, tuyệt đối không thân thiết." Lâm Tiểu Ngọc nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Vậy nhìn người không chỉ nhìn việc họ làm lúc này, mà phải nhìn cả những việc họ từng làm trước đó?" Lý Thư Bình gật đầu: "Cả hai kết hợp lại thì mới nhìn rõ được bản chất một con người." Lâm Tiểu Ngọc ra sức gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi. Cô nghe lời mẹ, sau này cũng phải cảnh giác với ông chú đầu trọc đó. — Lưu Dũng bị tuyên án, sáu năm tù. Khi nhận được thông báo kết án, Lưu Kiến Bình suýt nữa ngất xỉu. Ông ta biết con trai mình kiểu gì cũng phải ngồi tù, nhưng không ngờ lại bị phán nhiều năm đến thế. Con trai ông ta chỉ là trộm cắp, tống tiền, phá hoại, cố ý gây thương tích thôi mà, đâu có giết người, sao lại nặng vậy? Lưu Kiến Bình xách bản án đến nhà vệ sinh công cộng tìm vợ, Dương Mĩ Phượng. Vừa xem xong án phạt sáu năm, bà ta ngồi bệt xuống nền xi măng mà gào khóc, miệng không ngừng chửi Lý Thư Bình, khiến người đi vệ sinh bị dọa cho hết hồn. Khóc xong, bà ta liền gọi điện đến Cung Tiêu Xã, nơi con gái làm việc. Lưu Cầm nhận được tin thì tức giận và u uất cùng lúc. Sáu năm! Sáu năm trời, ra tù thì đời người coi như xong. Tan ca, Lâm Kiến Thiết đến đón cô ta, dọc đường cô vừa khóc vừa mắng Lý Thư Bình: "Mụ già ác độc chết toi kia, chết không tử tế! Lâm Kiến Thiết anh nghe cho rõ, từ nay không được gọi mụ đó là mẹ nữa!" "Dù sau này mụ ấy có ra đường nhặt rác mà ăn, anh cũng không được quan tâm mụ ta!" "Được rồi được rồi, không quan tâm." Lâm Kiến Thiết gật đầu dỗ dành vợ. Nhưng trong lòng lại nghĩ, dù mẹ có đoạn tuyệt với mình, nhưng nếu bà thật sự khổ sở đến thế, là con ruột, anh ta vẫn không thể mặc kệ. Dù sao... anh ta vẫn không làm được tàn nhẫn như mẹ mình. Bị tuyên án sáu năm, đời Lưu Dũng xem như tiêu.