Chương 298.1: Không biết lượng sức mình

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:01:51

Tan ca, Lệ Trăn Trăn không về nhà họ Lệ mà trước lúc tan đã gọi điện báo về, nói tối nay sẽ sang ngủ ở quán của cô mình. Khi Lệ Trăn Trăn đến nơi, tiệm đang đông khách. Tần Dung hôm nay cũng được nghỉ, Lệ Trăn Trăn chẳng nói chẳng rằng, đặt túi xuống, buộc tạp dề rồi xắn tay áo vào giúp luôn. Lệ Vân Thư bảo cháu mình ăn bánh chẻo trước rồi hãy làm, cô lại nói muốn đợi ăn cùng bà. Những vị khách trước nay chưa từng thấy Lệ Trăn Trăn đến tiệm giúp việc, nhìn thấy cô gái trẻ xinh đẹp như thế, dáng vẻ cũng không giống người bình thường, liền tò mò hỏi Lệ Vân Thư là ai. Lệ Vân Thư chỉ cười bảo là con nhà người quen, tan làm đến ăn bánh chẻo, nhất quyết đòi phụ một tay. Khách lại hỏi cô bao nhiêu tuổi, làm ở đâu, đã có người yêu chưa, Lệ Vân Thư chỉ cười mà lái sang chuyện khác, không đáp. Đến bảy giờ tối, khách trong tiệm đã thưa dần, mọi người cũng ngồi xuống ăn cơm nhân viên, ăn món mì tương tạp. Xuân Bảo cũng có mặt, ăn xong thì đi học lớp bổ túc buổi tối. Hôm nay là thứ ba, Lệ Vân Thư không có tiết dạy nên không cần lên lớp. "Cô ơi, cô đoán xem hôm nay Lâm Kiến Thiết nói gì với cháu?" Lệ Trăn Trăn vừa hút sợi mì vừa nói. Lệ Vân Thư gắp mì, nhướng mày: "Không phải là nói thích cháu đấy chứ?" Lệ Trăn Trăn giơ ngón cái: "Cô thật không hổ là mẹ ruột của anh ta, hiểu anh ta quá. Anh ta bảo đợi khỏi bệnh sẽ theo đuổi cháu." Lệ Vân Thư thở dài: "Cô thật chẳng muốn hiểu hắn ta đến thế. Hắn ta đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, chẳng biết soi gương, không có gương thì ít nhất cũng còn... nước tiểu mà soi chứ?" Thật là chẳng có chút tự biết thân biết phận nào, lại còn tự tin mù quáng, chẳng hiểu nổi cái tự tin ấy từ đâu ra. Tần Dung tặc lưỡi: "Tên Lâm Kiến Thiết này đúng là dám mơ thật đấy." Cái điều kiện rách nát của Lâm Kiến Thiết mà dám vọng tưởng đến cô gái ưu tú như Trăn Trăn, đúng là ảo tưởng sức mạnh. Xuân Bảo liếm vết tương bên khóe miệng, chớp mắt nói: "Nếu anh ta biết chị Trăn Trăn là em họ ruột của mình, chắc chắn sẽ sợ chết khiếp." Lệ Trăn Trăn cười: "Nói thật, chị cũng muốn biết lúc đó mặt anh ta sẽ trông thế nào." Nhưng cô tuyệt đối sẽ không nhận người anh họ như thế. Lệ Vân Thư nói: "Sau này cháu đừng để ý đến hắn, nếu hắn dám quấy rầy, nói với cô, cô đi đánh hắn." Lệ Trăn Trăn bật cười gật đầu: "Vâng ạ." Cơm tối xong, Xuân Bảo đi học, còn Lệ Vân Thư và Trăn Trăn thu dọn, quét dọn lại quán. Tần Dung thì đi đón Xuân Bảo, giờ đó đi cũng phải chờ khá lâu, nhưng cô rất thích đứng ngoài lớp, nhìn con gái chăm chú học hành. Tần Dung bảo, chờ đợi ở hành lang lớp học cũng là một kiểu học. Giờ cô còn biết "come" là đến,"go" là đi,"gật đầu" là yes,"lắc đầu" là no. Lệ Vân Thư và Trăn Trăn tắm rửa trong sân rồi cùng đạp xe đến trường đón Tiểu Ngọc tan học. Nếu đợi con bé về mới tắm rửa từng người thì phải khuya mới ngủ được. Chuông tan học vừa vang, Lệ Tiểu Ngọc dắt xe ra cổng, trông thấy mẹ và chị họ bên kia đường, mừng rỡ đạp xe qua.