Chương 318.1: Nhưng trong lòng cháu vẫn hy vọng kẻ khốn ấy có thể yêu cháu

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:03:44

Mẹ Tiểu Xuân thấy Lâm Kiến Thiết bỏ đi, liền định bước tới nhặt đống đồ vứt trong sân. "Bà làm gì đấy? Đấy là đồ nhà tôi." Trương Kiều vội ngăn lại. Mẹ Tiểu Xuân khựng lại: "Không phải đồ của Lâm Kiến Thiết à? Chính miệng cậu ta nói những thứ này không cần nữa, ai thích thì nhặt mà." Bà ta thấy trong đó nào là chậu, chăn, quần áo. Đều còn khá tốt. Chăn nhặt về còn đắp được, quần áo mang về sửa lại có thể mặc, tiết kiệm được khối tiền vải may. Trương Kiều nói: "Đồ của Lâm Kiến Thiết thì sao? Cũng là tiền nhà tôi bỏ ra mua, dĩ nhiên là của nhà tôi." "Những thứ này, nhà tôi vẫn dùng." Chăn ấy là chăn cưới mới của Lâm Kiến Thiết, sao có thể nói bỏ là bỏ? Còn quần áo, tuy Lâm Quốc Đống không mặc nhưng đem về cho cha và anh trai bên nhà mẹ đẻ cô ta mặc thì vừa khéo. Còn mấy thứ lặt vặt khác, cái nào dùng được thì giữ lại, không thì đem biếu người ta cũng coi như tạo ơn nghĩa. Mẹ Tiểu Xuân bĩu môi, ngượng ngùng bỏ đi. Trương Kiều lại một mình nhặt hết đồ về. - "Tiểu Dã, tôi gọi bánh chẻo nhân thịt heo, sao lại bưng ra nhân cần tây thế này?" thầy Vương gắp miếng bánh chẻo, cắn dở rồi nói. Tinh thần Tần Dã mơ hồ, vội lấy lại tập trung, định bưng đi đổi: "Xin lỗi, để cháu đổi cho thầy." Thầy Vương đặt tay giữ lại: "Thôi, ăn tạm vậy." "Cậu làm sao thế? Hôm nay tâm trí treo đâu đâu?" thầy Vương quan tâm hỏi. Chỉ mới ngồi xuống chốc lát, Tần Dã đã mang nhầm bánh hai lần. "..." Tần Dã lắc đầu: "Không có gì, chỉ là tối qua không ngủ được." Thầy Vương nói: "Không ngủ được à? Hay là thức đêm? Đừng ỷ mình trẻ mà thức khuya, hại thân lắm, còn hại cả tinh khí đấy. Nếu thật sự khó ngủ, tôi có trà an thần, mai mang cho cậu ít, uống đảm bảo ngủ ngon." Tần Dã thấy lòng ấm lại, khẽ cười: "Cảm ơn thầy, nhưng không cần đâu ạ, chỉ là đêm qua khó ngủ chút thôi, bình thường cháu vẫn ngủ tốt." Thầy Vương gật đầu: "Vậy thì tốt." "Anh Tiểu Dã, hay anh vào rửa chén bát đi. Buổi trưa khách không nhiều, em ngoài này lo được." Hoàng Thu Yến đi tới khẽ nói. Tần Dã gật đầu. Mới nửa tiếng mở cửa mà cậu đã bưng nhầm ba lần, thu tiền sai một lần. May mà toàn khách quen, ăn nhầm món cũng không bắt đổi, bằng không ảnh hưởng chẳng nhỏ. Cậu vào bếp rửa bát, đặc biệt chú ý, nên cũng không làm vỡ cái nào. - Buổi trưa bận rộn xong, Lệ Vân Thư và mọi người ăn cơm. Món buổi trưa là cơm thịt kho tàu. Hoàng Thu Yến như thường lệ vẫn gói mang về cho các em ăn. Thịt kho được cắt vuông vức, bảy phần mỡ ba phần nạc, thời nay ai cũng thích ăn thịt ba chỉ béo. Miếng thịt bóng nâu, thơm lừng, đặt trên cơm trắng, giữa là quả trứng kho bổ đôi, chan thêm ít nước sốt sánh nâu.