Chương 245.1: Dám coi thường ông, để xem ông trị mày thế nào!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:56:21
Lệ Trăn Trăn theo thầy hướng dẫn đi kiểm tra phòng bệnh. Khi thầy vừa hỏi han vừa khám bệnh nhân, cô vừa lắng nghe vừa ghi chép.
Xong lượt kiểm tra phòng thì đã chín giờ. Thầy có ca khám bệnh bên ngoài, bảo cô ở lại khoa nội trú trực phòng, có chuyện gì thì báo ngay.
Lệ Trăn Trăn ngồi trong văn phòng bác sĩ khoa nội trú xem bệnh án một lúc, rồi ra ngoài đi vệ sinh.
Trên đường quay lại, lúc đi ngang quầy y tá, trưởng y tá Hạ Phương Nhã gọi cô lại.
"Bác sĩ Lệ, giờ này không bận mà vội gì về văn phòng? Lại đây tám chuyện một lát đi."
Lệ Trăn Trăn mỉm cười bước tới: "Tám chuyện gì vậy?"
"Bác sĩ Lệ, có bạn trai chưa?" Một cô y tá thực tập tò mò hỏi.
Một thanh niên đi ngang qua quầy y tá khựng lại, bước chân chậm lại.
Lệ Trăn Trăn lắc đầu cười: "Chưa có."
"Bác sĩ Lệ xinh đẹp như vậy, học thức lại cao, chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi, sao có thể chưa có bạn trai được chứ?"
"Đúng rồi, không tin đâu."
Lệ Trăn Trăn bật cười khổ: "Thật sự chưa có mà."
Hạ Phương Nhã: "Vậy tôi giới thiệu cho em một người nhé? Em trai tôi học Đại học Sư phạm, giờ dạy toán ở trường trung học số Hai, người rất đàng hoàng, cũng đẹp trai."
Lại là mai mối, sao ai cũng thích giới thiệu đối tượng thế nhỉ? Lệ Trăn Trăn thật sự không hiểu nổi.
Từ lúc thực tập đến giờ, đây đã là lần thứ năm có người muốn giới thiệu đối tượng cho cô rồi.
Cô còn chưa kịp khéo léo từ chối thì phía sau đã có người hỏi: "Cô là Lệ Trăn Trăn?"
Lệ Trăn Trăn quay đầu lại đáp: "Vâng." Còn chưa kịp nhìn rõ mặt người kia thì đã bị tát một cái trời giáng.
Lệ Trăn Trăn bị đánh đến ù cả tai, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn choáng váng.
"Anh làm gì mà đánh người?" Hạ Phương Nhã lập tức lao ra từ quầy y tá, kéo Lệ Trăn Trăn lại, trừng mắt nhìn người đàn ông trẻ mặc sơ mi trắng, nghiêm giọng chất vấn.
Người đàn ông nghiêng đầu, chỉ vào Lệ Trăn Trăn mắng: "Ông đây thích đánh là đánh, mẹ kiếp, dám giỡn mặt ông, coi thường ông!"
Nghe vậy, người nhà bệnh nhân và y tá xung quanh nhìn Lệ Trăn Trăn bằng ánh mắt khác hẳn.
Lệ Trăn Trăn tức đến toàn thân run rẩy: "Tôi căn bản không quen anh, chưa từng gặp anh bao giờ."
"Cô có quen hay không, có gặp hay chưa cũng không quan trọng, quan trọng là phải nhớ cái tát này, sau này đừng có giỡn mặt đàn ông, coi thường người ta nữa."
Nói xong, người đàn ông định quay lưng bỏ đi.
"Anh không được đi!" Một cô y tá túm lấy tay áo hắn.
Gã đàn ông hất tay thật mạnh, đẩy cô y tá ngã xuống rồi chạy mất.
"Hu hu hu..." Lệ Trăn Trăn ôm mặt tức tưởi bật khóc, từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên bị người ta tát vào mặt như vậy!
"Bác sĩ Lệ, thật sự không quen anh ta sao?" Một người nhà bệnh nhân hỏi.
Lệ Trăn Trăn ôm mặt nức nở: "Tôi thật sự không biết anh ta là ai... hu hu..."
"Mấy người này hình như tới thăm bệnh. Sáng nay có hỏi tôi phòng bệnh của bệnh nhân." Một cô y tá nhớ ra.
"Anh ta vào phòng bệnh nào?" Hạ Phương Nhã hỏi."Vô duyên vô cớ đánh bác sĩ thực tập của chúng ta, chuyện này không thể cho qua như vậy!"
Cô y tá kia nghĩ ngợi rồi đáp: "Là phòng 404."
Hạ Phương Nhã đến phòng 404 hỏi thăm rồi quay lại quầy y tá nói với Lệ Trăn Trăn: "Bác sĩ Lệ, tra ra rồi, người kia tên là Hầu Vĩnh Xương, làm việc ở Cục Công Thương thành phố, cha là Cục trưởng Cục Giáo dục thành phố. Cô nghĩ kỹ xem, có phải từng có chuyện gì không vui với anh ta không?"
Con trai cục trưởng Cục Giáo dục, chắc cũng không đến mức đánh người vô cớ.
Lệ Trăn Trăn: "..."
Cục Giáo dục?