Lão Lệ: "Con cứ ăn đi, cha với mẹ ngồi nghỉ chút."
Lệ Vận Thù: "..."
Lão Lệ và Dư lão thái thái ngồi xuống, suốt buổi nói về tiệm bánh chẻo hôm nay, nhân nào là ngon nhất.
Lệ Vận Thù nghe mà trong lòng cực kỳ khó chịu, chẳng còn chút hứng thú nào để ăn cua lông nữa.
Chưa đến bảy giờ, bánh chẻo trong tiệm đã bán hết, tiệm đóng cửa sớm.
Tần Dung nấu một nồi mì vụn, bốn người ăn qua loa với ít đồ ăn nguội còn lại.
Lý Thư Bình: "Tiểu Ngọc, hôm nay về là chỉ lo giúp việc thôi à? Bài tập làm xong chưa?"
"Bài tập con làm xong ở trường rồi, không ảnh hưởng đâu ạ."
Nghe vậy Lý Thư Bình gật đầu: "Mai con về nhà, vẫn nên vào phòng học bài làm bài trước, nếu thật sự bận không kịp thì mới ra giúp."
Bà vẫn mong Tiểu Ngọc dồn nhiều sức vào việc học.
Lâm Tiểu Ngọc "vâng" một tiếng.
Tần Dã ăn xong đầu tiên, lau miệng rồi nhìn Lý Thư Bình nói: "Thím Lý, hôm nay cháu có chút việc, muốn đi trước."
Lý Thư Bình: "Vậy cháu đi đi."
Dù sao trong tiệm cũng chỉ còn chén đũa chưa rửa và bếp chưa dọn, lúc Tần Dung nấu cơm chiều, nền nhà và bàn ghế đều đã quét và lau sạch, chén đũa cũng không còn nhiều.
Tần Dã vừa ra khỏi tiệm bánh chẻo, liền chạy đi.
Trong tiệm dọn dẹp xong, Tần Dung về nhà trước.
Lý Thư Bình và Lâm Tiểu Ngọc thu dọn quần áo thay giặt, mang theo xà phòng và xà bông đến nhà tắm công cộng gần đó để tắm.
Thời tiết nóng nực, ở trong bếp cả ngày, nếu không tắm thì thật sự chịu không nổi.
Tần Dã chạy một mạch tới trước cổng trường Nhất Trung, đã gần chín giờ, chuông tan học của lớp tự học buổi tối vang lên, học sinh lớp 11 chuẩn bị thi đại học từ trong trường bước ra.
Tần Dã như chim ưng nhìn chằm chằm từng học sinh bước ra, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một nam sinh trắng trẻo thư sinh, đeo kính, rồi sải bước đến gần.
"Anh Dã!" Nam sinh nhìn thấy Tần Dã thì mắt sáng rỡ.
Nhóm bạn học đi cùng cậu ta lại cảnh giác nhìn Tần Dã.
Tần Dã: "Ra đây nói chuyện một chút."
"Mọi người biết anh ấy là ai không?"
Thôi Ngọc Thụ mặt đầy hưng phấn: "Đây là anh Dã của tớ, từng giúp tớ một việc lớn đấy. Các cậu chờ tớ chút, tớ ra nói mấy câu với anh ấy."
Ba tháng trước, cậu bị mấy tên lưu manh cướp ở khu Nhị Kiều, là Tần Dã ra tay cứu giúp.
Thôi Ngọc Thụ đi theo Tần Dã, hai người tìm một chỗ vắng người, vừa dừng lại, Tần Dã liền hỏi: "Cậu không nói là muốn báo đáp tôi sao?"
"Phải, phải rồi." Thôi Ngọc Thụ gật đầu lia lịa.
Lúc ấy cậu nói muốn cảm ơn anh Dã, bảo để lại địa chỉ để đến nhà cảm tạ, nhưng bị anh Dã thẳng thừng từ chối.
Cậu chỉ kịp nói mình là Thôi Ngọc Thụ, học lớp 11 trường Nhất Trung, nếu anh Dã cần giúp gì thì cứ đến tìm cậu.
"Tôi nhớ cậu nói cha cậu là trưởng phòng Cục Công Thương, vậy cậu có thể kiếm cho tôi một tờ phiếu mua tủ lạnh miễn phí không?"
"Anh Dã muốn mua tủ lạnh à?" Thôi Ngọc Thụ nhìn anh Dã từ đầu đến chân, với điều kiện nhà anh Dã như vậy, đâu giống như có khả năng mua tủ lạnh.
Phiếu tủ lạnh thì có thể kiếm được miễn phí, nhưng tủ lạnh đâu có rẻ.
Tần Dã từ nhỏ đã biết quan sát nét mặt, tất nhiên hiểu rõ ý nghĩa ánh mắt đó, liền dữ tợn nói: "Liên quan gì đến cậu, nói xem có kiếm được không?"
Thôi Ngọc Thụ xoa mũi, anh Dã thật hung dữ.
Nhưng cậu biết, anh Dã chỉ nhìn dữ thôi, chứ thực ra rất tốt bụng.
"Được, mai giờ này anh đến tìm em."
"Được." Tần Dã quay người bỏ đi.
Thôi Ngọc Thụ: "Anh Dã đi luôn à?"
"Không đi thì đưa cậu về nhà chắc?"
Thôi Ngọc Thụ: "..."
Anh Dã thật là cá tính.