Chương 138.1: Chúng tôi không ăn món nguội miễn phí của chị đâu, chúng tôi có tiền, chúng tôi tự trả

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:45:46

Khi Chu Thúy Lan đến quán bánh chẻo thì trong tiệm đã có hơn mười khách đang ăn. Phần lớn trong số họ là bị chiêu "canh rong biển xương heo miễn phí" hấp dẫn mà ghé vào. Có người vốn định ăn ở nhà hàng Quốc Doanh, đi ngang thấy có quán mới khai trương, mùi canh xương rong biển thơm nức, nên muốn vào thử xem vị bánh chẻo ở đây thế nào. Vừa ăn thử, trời ơi... Món ăn đúng là không chê vào đâu được, còn ngon hơn cả bánh chẻo ở Quốc Doanh. Canh miễn phí không những ngon, mà món nguội hai hào một đĩa cũng rất vừa miệng, ăn kèm bánh chẻo thì khỏi phải nói. Thấy quán vừa sớm đã có khách, Chu Thúy Lan cũng mừng thay cho Lý Thư Bình, lời Lưu Minh Hương nói hoàn toàn chẳng đáng tin. "Chị Lý, khai trương phát tài, buôn may bán đắt nhé." Chu Thúy Lan bước đến quầy phục vụ nơi Lý Thư Bình đang nấu bánh chẻo, chúc mừng. Lý Thư Bình chắp tay cảm ơn: "Cảm ơn, cảm ơn đến ủng hộ. Muốn ăn loại bánh nào thì xem trên bảng đen nha. Hôm nay canh xương rong biển miễn phí, cô đến ăn tôi tặng thêm đĩa món nguội." Chu Thúy Lan: Canh xương heo nấu rong biển miễn phí? Chị Lý đúng là hào phóng thật. Bảo sao buôn bán tốt như vậy. Trước giờ vẫn nghe nói, làm ăn thì phải rộng rãi, keo kiệt quá thì chẳng đi được lâu. Chu Thúy Lan nhìn bảng đen, giá bánh chẻo vẫn y như lúc trước bà ấy bán ngoài chợ. Nhân trứng vẫn ba hào, nhân thịt heo là bốn hào, còn rẻ hơn nhân bò lúc trước bán một hào. "Cho tôi một phần bánh chẻo ngọc bích." Loại bánh này nhìn đẹp quá. Lý Thư Bình: "Được, cô tìm chỗ ngồi nhé, bánh chẻo sắp xong rồi." Bà mang cho Chu Thúy Lan một đĩa dưa chuột đập, bánh chẻo chín thì cùng với canh được Tần Dã bưng ra bàn. Chu Thúy Lan thấy trong tô canh còn có khúc xương heo đầy thịt, mắt sáng rỡ. Canh rong biển xương heo này đúng là làm thật, cho cả khúc xương to đàng hoàng. Chu Thúy Lan húp một ngụm canh: ngọt. Gắp một miếng dưa chuột đập: giòn. Ăn một cái bánh chẻo, vừa thơm vừa ngậy. Nhân bánh còn có nước, mùi thịt heo béo ngậy quyện với vị thanh của cải thảo, đúng là tuyệt. Quả nhiên, bánh chẻo vẫn phải ăn loại có thịt mới đã miệng. "Chỗ này rồi, bánh chẻo Lý Ký." Thầy Vương dẫn năm người hàng xóm cũ đến trước cửa quán, ngẩng đầu nhìn biển hiệu nói. Lý Thư Bình đang nấu bánh trong bếp, thấy khách quen cũ đến, liền giao nồi bánh đang nấu cho Tần Dung, chạy ra tiếp đón. "Chà thầy Vương, mọi người tới rồi à, nhanh vào trong, ngồi bàn này nhé." Lý Thư Bình xếp cho sáu người một bàn trống, vừa đủ chỗ. "Đồng chí Thư Bình này, chị làm ăn không có đạo nghĩa gì hết. Mở quán bánh chẻo mà không báo cho tụi tôi biết, nếu không nhờ chị Chu bán trứng trà nói thì giờ vẫn không biết đấy." "Đúng đó, tụi tôi nhớ bánh chẻo của chị muốn chết, mở quán mà không báo cho khách ruột là sao?" Lý Thư Bình liên tục xin lỗi: "Lỗi của tôi, lỗi của tôi. Hôm nay ngoài canh xương miễn phí, tôi tặng thêm mỗi người một đĩa món nguội nữa." Thầy Vương trừng mắt: "Chúng tôi không ăn món nguội miễn phí của chị đâu, chúng tôi có tiền, chúng tôi tự trả." Chị mở quán, nhìn mặt bằng là biết không rẻ, lại còn tân trang đồ đạc các thứ, chắc tốn không ít. Giá bánh vẫn như lúc trước bán ngoài quầy, chẳng hề tăng đồng nào. Dù là khách quen, có tình nghĩa, thì cũng không thể ăn không của người ta. "Đúng đúng..." Những người khác cũng gật đầu phụ họa.