Chương 28.1: Đừng mong Tuấn Tuấn nhận bà là bà nội
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:32:53
Hai đĩa bánh chẻo được bưng lên bàn, Lâm Tiểu Ngọc quay lại bếp lấy bát nước luộc bánh.
Trong sân lớn có mấy nhà vang lên tiếng đánh mắng trẻ con, kèm theo đó là tiếng gào khóc.
"Cho mày ăn bánh chẻo? Mày nghĩ tao là bánh chẻo hả?"
"Không cho con ăn bánh chẻo là vì mẹ không thương con, mẹ xấu!"
"Mày cái thằng ranh con này..."
Lâm Vĩnh Niên chắp tay sau lưng bước vào sân số 23, vừa đi vừa nghe tiếng đánh con vang khắp sân thì bĩu môi lắc đầu: đúng là cái sân toàn dân chẳng ra gì, tối rồi mà mấy nhà đánh con ầm ĩ cả lên.
Sân này nhỏ hơn sân số 18 bên ông ta từng ở, nhà cửa cũng lụp xụp hơn nhiều. Ly hôn rồi, Lý Thư Bình cũng chỉ có thể ở mấy nơi xập xệ thế này thôi.
Lâm Vĩnh Niên đứng giữa sân, nhìn quanh đoán xem đâu là nhà của Lý Thư Bình và Tiểu Ngọc. Đúng lúc đó, một mùi thơm bánh chẻo nhân rau tề thịt heo thoảng qua, xộc vào mũi.
Ông ta quay đầu nhìn về phía tay phải, liền thấy một căn phòng sáng đèn nằm ở góc trong cùng, có một dáng người quen thuộc đang bưng bát đi ra.
"Tiểu Ngọc."
"Cha." Lâm Tiểu Ngọc đang bưng bát nước bánh, nghe thấy giọng quen thuộc thì ngoảnh lại, thấy cha mình đứng đó.
Lâm Vĩnh Niên bước đến, nhìn thấy bàn ăn trong phòng nhỏ hẹp đặt đầy bánh chẻo nóng hổi, bụng vốn chưa no giờ càng cồn cào đói.
"Mẹ con gói bánh chẻo à, vừa hay cha ăn vài cái. Lâu rồi chưa được ăn bánh rau tề mẹ con gói."
Lâm Vĩnh Niên vừa nói vừa lách người bước vào, chẳng khác gì nhà mình.
Lâm Tiểu Ngọc bưng bát nước vào, nhìn thấy cha cứ tự nhiên như đang ở nhà mình, lòng có phần phức tạp.
Cha và mẹ đã ly hôn rồi, đây là nhà của cô và mẹ, cha lại cứ vào tự nhiên như thế, không phải quá vô duyên sao?
Chưa kể, hôm ly hôn, ông còn không cho mẹ ăn hạt gạo nào của nhà họ Lâm nữa.
Lâm Vĩnh Niên cầm đũa lên, vừa gắp một cái bánh trắng mập thì bị quát to: "Bỏ xuống!"
Lâm Vĩnh Niên giật mình, tay run lên, chiếc bánh rơi trở lại đĩa.
Ông ta ngoảnh lại thì thấy Lý Thư Bình đang đứng ở cửa, tay cầm hai đĩa giấm, sắc mặt âm trầm.
Nhưng ông ta lại coi như không thấy, mặt hằm hằm, quát như chủ nhà:
"Gào cái gì mà gào, làm đàn bà mà chẳng dịu dàng gì cả, mau mang giấm tới đây, ăn bánh chẻo phải chấm giấm chứ."
Vẫn cái giọng ra lệnh, vẫn cái thái độ trịch thượng quen thuộc khiến Lý Thư Bình chỉ muốn bốc hỏa.
Đã ly hôn rồi mà còn dám lên mặt với bà?
Lý Thư Bình hít sâu một hơi, đi vào trong, đặt hai đĩa giấm lên bàn, sau đó túm lấy gáy Lâm Vĩnh Niên kéo khỏi ghế.
"Đồ đàn bà điên bà làm cái gì?" Lâm Vĩnh Niên gào lên, cảm thấy bà ta lại lên cơn điên rồi.
"Cút! Chúng ta đã ly hôn rồi, đây là nhà của tôi, không phải nhà của Lâm Vĩnh Niên ông!" Lý Thư Bình vừa nói vừa đẩy ông ta ra khỏi phòng.
"Bà..."
Lâm Vĩnh Niên bị bà đẩy ra khỏi cửa, thấy bà chắn ngang cửa, định giơ tay lên nhưng lại hạ xuống, nghiến răng: "Lý Thư Bình, bà bị điên à?"
Lý Thư Bình thản nhiên lấy ngón út ngoáy tai,"Ông bị lẫn à? Nói câu này hoài không chán sao? Tôi nghe phát mệt rồi."
Cái lão già chết tiệt này, kiếp trước thật sự là bị lẫn, làm bà khổ sở vô cùng, còn lấy phân bôi đầy tường. May mà còn có bệnh khác, chết cũng sớm, không dày vò bà quá lâu.
"Đây là nhà tôi. Nhà tôi không hoan nghênh Ông. Ông đi càng xa càng tốt, đừng để tôi nhìn thấy cái mặt ông thêm lần nào nữa." Cái mặt đó kiếp trước bà đã nhìn đủ rồi, kiếp này chẳng muốn nhìn nữa.