Chương 226.2: Tuấn Tuấn muốn ăn bánh chẻo bà gói, cũng nhớ bà rồi

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:54:28

"Đúng rồi, có chuyện gì cứ nói nhé!" Tần Dã thấy ấm lòng, mỉm cười: "Là chuyện tốt." "Là chuyện tốt thì yên tâm rồi." "Tiểu Dã cười lên trông đẹp trai phết đấy, trai trẻ nên cười nhiều vào." "Phải đấy, miệng hay cười thì vận may mới đến." "Không thể không nói, Tiểu Dã đẹp trai thật, cả khu này chẳng ai bì được." "Chuẩn..." Tần Dã bị khen đến đỏ cả vành tai, có chút ngại ngùng. Lệ Triển Tường đi ngang qua nghe được, liền khoác vai Tần Dã, hỏi mọi người: "Các chú ơi, chỉ Tiểu Dã đẹp trai thôi à? Còn cháu thì sao?" Mấy ông cười ha hả: "Cháu cũng đẹp trai, nhưng mỗi người một kiểu, mỗi người một nét." "Đúng vậy, trong khu này, chỉ có hai đứa là nổi bật nhất." "Nhưng nếu xét nét mặt thì Tiểu Dã vẫn nét hơn tí." Lệ Triển Tường quay sang soi mặt Tần Dã một lúc. "Thôi được rồi, cháu thừa nhận Tiểu Dã đẹp trai hơn cháu chút xíu, nhưng chỉ một chút xíu thôi đấy." Cậu đưa ngón tay ra làm dấu nhỏ xíu. Tần Dã: "Vớ vẩn." Cậu hất tay Lệ Triển Tường ra, quay đầu bỏ đi. "Nhưng nếu cậu cười nhiều hơn, thì sẽ đẹp trai hơn tôi nhiều đó." Lệ Triển Tường vừa đi sau vừa nói. Tần Dã vào bếp luộc bánh chẻo để thím Lệ ra nghỉ ngơi. Giữa mùa hè, trong bếp cực kỳ nóng, chỉ luộc bánh nửa tiếng mà Lệ Vân Thư đã ướt đẫm mồ hôi. Thấy Tần Dã vào đổi ca, bà liền đi ra. Vừa bước ra, Lệ Tiểu Ngọc đã bảo bà ngồi quầy đón gió và thu tiền, còn mình thì đi truyền món, phục vụ khách. Lúc này, Trương Kiều bế con tới tiệm. Chỉ đoạn đường ngắn mà mồ hôi đã ướt áo. "Tuấn Tuấn, lát nữa gặp bà nội thì phải nói gì nào?" Tuấn Tuấn đã hạ sốt, gần như khỏi hẳn, nhưng vẫn hơi uể oải, thiếu sức sống. "Phải nói là con muốn ăn bánh chẻo bà nội gói, cũng nhớ bà nội rồi." "Giỏi quá, lát nữa phải nói đúng y như vậy đó." Trương Kiều hôn nhẹ lên mặt con. Lúc trưa hỏi con muốn ăn gì, Tuấn Tuấn bảo muốn ăn bánh chẻo. Cô ta cảm thấy đây là một cơ hội, dù sao Tuấn Tuấn cũng là cháu nội của Lý Thư Bình, cháu ốm mà muốn ăn bánh bà nội làm, chẳng lẽ bà ấy lại nỡ lòng từ chối, không cho vào tiệm? Chỉ cần Tuấn Tuấn nói vài câu thương nhớ bà nội, làm bà ấy mềm lòng, chẳng phải có thể hóa giải căng thẳng rồi sao? Vì thế, cô ta bế con, vừa đi vừa dạy con mấy câu dễ nghe. "Cháu tám hào tiền." "Mẹ ơi." "Bà nội ơi." Lệ Vân Thư đang thối tiền thì nghe thấy có người gọi. Ngẩng đầu lên, liền thấy Trương Kiều đang bế Tuấn Tuấn. "Sao cô lại tới đây?" Lệ Vân Thư buột miệng hỏi. Giờ này lẽ ra Trương Kiều phải đang đi làm mới phải. Trương Kiều nói: "Tuấn Tuấn bị ốm, nó nói nhớ bánh chẻo bà nội gói, cũng nhớ bà nội, nên con bế nó qua đây." Tuấn Tuấn bĩu môi, uể oải nói: "Tuấn Tuấn muốn ăn bánh chẻo bà nội gói, cũng nhớ bà nội rồi." Lệ Vân Thư cười khẩy, nhìn Trương Kiều: "Mấy lời này cô dạy nó nói đấy à?" Trẻ con tầm tuổi này, mười ngày nửa tháng không gặp đã quên gần hết, ba tháng không gặp thì làm gì còn nhớ bà? Trương Kiều vội vàng lắc đầu: "Con không dạy, là Tuấn Tuấn tự nói." "Tuấn Tuấn, nói đi, có phải mẹ không dạy con nói nhớ bà không?" "..." Tuấn Tuấn nhăn nhó cái mặt nhỏ. "Nói đi con." Trương Kiều thúc giục. Lệ Vân Thư nhíu mày: "Trẻ con còn nhỏ thế, cô đừng dạy nó nói dối."