Sắc mặt Lạc Kỳ chợt sa sầm, lạnh lùng nhìn Lệ Vân Thư: "Chị không biết hỏi chuyện riêng tư của người khác là bất lịch sự và mạo phạm à? Chị chưa từng đi học, đến lễ phép căn bản cũng chẳng biết?"
"À, thì ra đây là chuyện riêng tư, không được hỏi à." Lệ Vân Thư làm ra vẻ ngạc nhiên, đưa tay che miệng,"Tôi thấy cô hỏi tôi trước rồi, nên cứ tưởng là có thể hỏi thoải mái chứ."
"Thì ra, hỏi thế là mạo phạm, là không có lễ phép... Tôi hôm nay học được rồi đấy. Quả nhiên là người có ăn học, như cô Lạc, hiểu biết thật nhiều." Vừa nói, bà còn làm ra vẻ cảm kích, giơ ngón cái về phía Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ bị Lệ Vân Thư chặn họng đến không thốt nên lời, sắc mặt xanh rồi đỏ, dậm chân, hất tóc bỏ đi.
Mọi người nhìn Lệ Vân Thư chớp chớp mắt, chị ấy cũng ghê thật đấy, chặn họng Lạc Kỳ đến mức phải bỏ đi.
Thật ra trong vòng giao thiệp này, nhiều người cũng chẳng ưa gì Lạc Kỳ. Cô ta luôn tự cho mình làm nghệ thuật, khác biệt với đám "phàm phu tục tử" quanh mình, mang theo một kiểu kiêu ngạo vô hình, thích chê bai gu thẩm mỹ của người khác.
Lệ Bác Văn liếc nhìn em gái, miệng lưỡi của em gái cũng không vừa, phản ứng còn nhanh nhạy nữa.
Đúng 12 giờ, bữa tiệc bắt đầu. Hết món này đến món khác được dọn lên, mọi người bắt đầu ngồi vào bàn ăn.
Lệ Vân Thư đương nhiên ngồi ở bàn chính.
Cùng bàn có vợ chồng Lệ Bác Văn, Lệ Bác Diễn, thêm Lệ Lão và Dư lão thái là sáu người.
Lão Trâu và Cố Chấn Viễn cũng được sắp xếp ngồi cùng bàn chính, bởi chính nhờ họ mà hôm nay mới có được buổi nhận thân này.
Trước đó Lệ Lão đã công khai cảm ơn họ trên sân khấu, không có lý gì lại không để họ ngồi ở bàn chính.
Hai chỗ còn lại được dành cho cha mẹ Trịnh Quốc Bình, dù Lệ Vận Thù là con nuôi, nhưng họ vẫn là thông gia của nhà họ Lệ, về mặt lễ nghĩa thì ngồi bàn chính cũng là phải.
Vừa ăn được vài miếng, Lệ Bác Văn và Lệ Bác Diễn đã dẫn Lệ Vân Thư đi từng bàn mời rượu.
Dĩ nhiên rượu là hai anh trai uống, chứ Lệ Vân Thư không uống nhiều.
Mời xong một vòng vừa về đến chỗ ngồi, còn chưa ăn được gì thêm thì khách ở bàn khác lại lần lượt sang chúc rượu.
Cứ thế, bụng còn chưa no mà đồ ăn thì sắp nguội.
Cơm nước xong xuôi, các nhạc công mặc vest từ từ bước lên sân khấu, bắt đầu trình diễn những bản nhạc giao hưởng nhẹ nhàng.
Có người rời khỏi bàn, đi ra giữa sàn khiêu vũ bắt đầu nhảy điệu nhảy giao hữu.
Lệ Vận Thù ở bàn bên cạnh đi sang, cười tươi nhìn Lệ Vân Thư: "Em Thư Thư, đi nhảy thôi nào. Em là nhân vật chính hôm nay, điệu nhảy mở màn sao có thể thiếu mặt được?"
"Em biết nhảy không?" Lệ Bác Diễn nhìn em gái hỏi, chưa đợi trả lời đã cười nói tiếp: "Không biết cũng không sao, nhảy với anh hai đi, anh hai dạy cho."
Lệ Bác Văn liếc anh một cái: "Thôi đi, cậu nhảy như cái gì mà còn đòi dạy người ta, lần đầu cậu nhảy với em dâu, nhảy xong chân em ấy tím bầm luôn đấy."
Lệ Bác Diễn: "..."
Lại lôi chuyện lần đầu mình gặp Uyển Hoa ra kể. Hồi ấy là vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình, hồi hộp quá nên nhảy sai, giẫm lên chân người ta mấy lần.
Thật ra mình nhảy cũng tạm được mà!
Mẹ Cố ngồi bàn bên quay đầu lại cười nói: "Để Chấn Viễn dạy Thư Thư đi, nó nhảy giỏi lắm."
Dư lão thái vỗ tay đồng tình: "Đúng rồi, để Chấn Viễn dạy đi. Hồi trẻ thằng bé là tiểu vương tử khiêu vũ của đại viện chúng ta đấy!"