Giọng nói thân thương ấy vẫn không ngừng vang vọng, gọi tên cậu trong vô vọng.
Bỗng nhiên, Tần Dã nhận ra mình đã quên mất một điều gì đó rất quan trọng.
Cậu cố gắng nghĩ, nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng nhớ ra.
Cậu không phải là đứa trẻ không có mẹ. Cậu có mẹ, mẹ cậu là thím Lệ: Lệ Vân Thư. Bà đã nhận nuôi cậu.
Cậu còn có một cô em gái, tên là Lệ Tiểu Ngọc.
Dù chẳng cùng máu mủ ruột rà, nhưng họ đã đối xử với cậu bằng tất cả sự chân thành, mang đến cho cậu hơi ấm và tình thương gia đình.
Cậu không còn là đứa trẻ lang thang không nơi nương tựa, không ai thương yêu nữa. Tần Dã cậu có mẹ, có em gái, và có một mái nhà hạnh phúc.
Trong bóng tối thăm thẳm, Tần Dã vùng vẫy dữ dội, khao khát thoát khỏi màn đêm vô tận, trở về ngôi nhà ấm áp kia.
Cuối cùng, cậu đã thoát ra được, nặng nhọc mở đôi mắt ra, nhưng trước mắt chỉ là một màu trắng mờ ảo.
"Tỉnh rồi! Tỉnh rồi! Anh trai tỉnh rồi!"
"Tiểu Dã, Tiểu Dã..."
Cậu lại nghe thấy giọng nói đã gọi cậu từng tiếng trong bóng tối. Đôi mắt dần dần lấy lại tiêu cự, hình ảnh hiện lên là trần nhà trắng xóa cùng chiếc quạt trần lớn đang quay tít.
"Tiểu Dã."
Cậu xoay cổ, quay đầu lại, nhìn thấy hai khuôn mặt rạng rỡ niềm vui nhưng vẫn còn vương nỗi lo âu.
"Anh, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi! Anh đã mê man ba ngày trời rồi đó!" Lệ Tiểu Ngọc mừng đến phát khóc.
Lệ Vân Thư lau nước mắt, nhìn Tần Dã đã tỉnh lại, hòn đá tảng đè nặng trong lòng bà cuối cùng cũng được buông xuống.
Bà đưa tay sờ lên mặt Tần Dã, giọng nghẹn lại: "Tỉnh rồi là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi, con suýt nữa thì doạ chết mẹ rồi đấy!"
Tần Dã hé miệng muốn gọi mẹ, nhưng cổ họng khô khốc đến mức không phát ra được tiếng nào.
"Con có khát nước không?" Lệ Vân Thư hỏi.
Tần Dã nhắm mắt, khẽ gật đầu.
Lệ Vân Thư vội vàng rót một cốc nước ấm, cùng Tiểu Ngọc đỡ đầu Tần Dã dậy, cho cậu uống vài ngụm.
"Mẹ." Sau khi uống nước, Tần Dã cuối cùng cũng gọi được một tiếng "mẹ", nhưng giọng nói vẫn khàn đặc.
Lệ Vân Thư xoa đầu Tần Dã, dịu dàng nói: "Tiểu Dã, giờ đây trong người con đang chảy dòng máu của mẹ. Từ nay về sau, con chính là con trai ruột của mẹ."
Tần Dã: "?"
Lệ Tiểu Ngọc giải thích: "Lúc anh được đưa đến bệnh viện, anh mất rất nhiều, rất nhiều máu, tình trạng đặc biệt nguy hiểm."Bác sĩ nói cần truyền máu gấp, nhưng máu nhóm B trong bệnh viện không đủ. Là mẹ đã bảo bác sĩ lấy máu nhóm O của mẹ truyền cho anh đấy."
"Vậy... là mẹ đã cứu con?" Tần Dã hỏi, mắt đỏ hoe.
Lệ Vân Thư yêu thương vuốt ve khuôn mặt Tần Dã: "Là con đã cứu mẹ, con trai của mẹ."
Nếu không phải vì Tần Dã dù đã bị đâm, vẫn không chịu bỏ cuộc mà đạp xe đuổi theo chiếc ô tô, thì giờ đây bà đã không biết bị bán đến nơi nào rồi.
Việc như thế này, con trai ruột cũng chưa chắc đã có mấy người làm được. Nhưng với tư cách là con nuôi, Tần Dã lại đã làm được. Vì người mẹ nuôi không hề có quan hệ máu mủ, mà bất chấp tính mạng.
Lệ Vân Thư bà có phúc phần gì mà có được một đứa trẻ tốt như vậy?
Bà cảm thấy Tần Dã chính là món quà quý giá mà ông trời đã ban tặng cho bà trong kiếp sống thứ hai này.
"Em Tiểu Dã đã tỉnh chưa?" Lệ Trăn Trăn vội vã bước vào phòng bệnh, thấy Tần Dã quả thực đã mở mắt, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.
"Ôi, thật sự tỉnh rồi! Em Tiểu Dã có chỗ nào không khỏe không?" Lệ Trăn Trăn nhìn Tần Dã hỏi han.
Giọng Tần Dã khàn khàn và yếu ớt: "Chỉ cảm thấy đầu rất choáng váng ạ."
Thực ra vết thương cũng rất đau, nhưng cậu không muốn nói ra khiến mẹ đau lòng.
Lệ Trăn Trăn nói: "Em mất nhiều máu như vậy, cơ thể bây giờ còn rất yếu, choáng váng là chuyện bình thường. Người tỉnh lại là tốt rồi, cứ dưỡng bệnh cho tốt, rồi sẽ khỏe lại thôi."
"Em không biết đâu, mấy ngày em hôn mê, cả nhà ta đều lo lắng đến chết đi được. Bác cả ngày nào cũng gọi điện thoại về hỏi thăm hai lần."