Người trong viện thấy có công an gõ cửa nhà Tần Dung, ai nấy đều rướn cổ nhìn sang.
Đồng chí công an Tiểu Triệu liếc một vòng, hạ giọng nói: "Vào nhà nói đi."
Nếu để hàng xóm biết, chỉ tổ bị cười nhạo.
"Vậy mời anh vào." Tần Dung nghiêng người nhường lối cho tiểu Triệu vào nhà, đóng cửa lại rồi gọi con gái Xuân Bảo rót nước.
Tiểu Triệu nhìn lướt qua căn nhà đơn sơ sạch sẽ, theo lời mời của Tần Dung ngồi xuống ghế.
"Đồng chí công an uống nước." Xuân Bảo rót ly nước để lên bàn.
"Cảm ơn." Tiểu Triệu gật đầu cảm ơn.
Ngẩng đầu nhìn cô bé chỉ cao hơn mét rưỡi một chút, sắc mặt tái nhợt, môi cũng không chút huyết sắc, trông gầy yếu, trong lòng không khỏi thở dài.
Hai mẹ con này sau này sống thế nào đây...
Tần Dung nóng lòng mở lời: "Đồng chí công an Tiểu Triệu, chồng tôi anh ấy..."
Tiểu Triệu mím môi: "Chồng chị đúng là có tin tức rồi."
"Anh ấy ở đâu?" Tần Dung vội hỏi.
Tiểu Triệu liếc nhìn Xuân Bảo, có chút lo lắng việc mình sắp nói ra, cô bé này không chịu đựng nổi.
Tần Dung nhận ra điều đó, trong lòng cũng chùng xuống, e rằng tin không lành.
Lôi Đại Lôi thật sự chết rồi sao?
"Đồng chí công an cứ nói đi, con gái tôi biết chuyện cha nó mất tích rồi, sớm muộn gì cũng phải biết."
Con gái hiểu cô quá rõ, nên khi Lôi Đại Lôi mất tích, cô cũng không giấu nổi, cuối cùng bị con hỏi ra.
Xuân Bảo mím môi nói: "Chú công an cứ yên tâm nói, cháu chịu được."
Thấy mẹ con họ nói vậy, tiểu Triệu cũng thẳng thắn.
"Theo điều tra của chúng tôi, chồng chị Lôi Đại Lôi không phải mất tích, mà là cách đây một tháng rưỡi, đã cùng quả phụ Phan ở xưởng anh ta, bán suất làm việc rồi cùng nhau đi về phương Nam."
"Chồng chị để giấu chị, còn dặn bảo vệ trong xưởng, nếu chị tới tìm thì nói là anh ta đã nghỉ làm từ lâu. Người trong xưởng nói, Lôi Đại Lôi với quả phụ Phan sớm đã có quan hệ, hình như người này còn đang mang thai."
Tần Dung tái mặt, gương mặt vốn đã trắng bệch của Lôi Xuân Bảo càng thêm trắng.
"Chuyện này... nhà chồng tôi có biết không?" Tần Dung môi run rẩy hỏi, không phải vì đau lòng, mà là giận đến phát run.
Cô đã nghi rồi, sao chồng càng ngày càng không muốn về nhà, thì ra bên ngoài sớm đã có người khác, còn bỏ mẹ con cô trốn đi với người ta!
Tiểu Triệu gật đầu: "Giấy giới thiệu để hai người họ đi Nam là do cháu họ làm ở Ủy ban khu phố của mẹ chồng chị cấp."
Tần Dung ôm mặt khóc, chửi mắng: "Cái tên trời đánh Lôi Đại Lôi kia! Cái nhà họ Lôi khốn kiếp kia! Gạt mẹ con tôi khổ quá mà!"
"Mẹ..." Xuân Bảo ôm mẹ khóc nức nở.
Tất cả đều là lỗi của nó, lỗi vì nó không phải con trai, lỗi vì cơ thể yếu ớt khiến mẹ phải dồn hết tinh thần lo cho nó. Vì không muốn nó chịu uất ức, nên mới không thể sinh thêm con trai như cha và ông bà nội mong muốn, khiến cha bỏ họ mà đi.
Xuân Bảo vô cùng tự trách, cảm thấy mình là gánh nặng, làm khổ mẹ, khiến mẹ bị cha ruồng bỏ.
"Chị Tần, chị đừng khóc nữa, đàn ông vô trách nhiệm, không giữ đạo đức, là rác rưởi, không đáng để khóc." Tiểu Triệu an ủi.
Tần Dung ôm con gái ngẩng đầu lên: "Tôi không đau lòng vì tên trời đánh đó, mà là tức giận, hận Lôi Đại Lôi và cả nhà họ Lôi."