Chương 375.2: Cha không xứng để con mang họ cha

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:09:15

Cả đời này con sẽ theo họ mẹ, họ Lệ, vì cha căn bản không xứng để con mang họ cha!" "Con..." Lâm Vĩnh Niên chỉ thẳng vào Tiểu Ngọc, tức đến nỗi nói không nên lời. Con gái mà dám nói với cha ruột như thế, đúng là loạn cương thường. Lệ Tiểu Ngọc vào cổng trường, Lâm Vĩnh Niên định đuổi theo, nhưng bị thầy Trình chặn lại. "Đồng chí Lâm, mời ông rời đi, đừng ảnh hưởng trật tự giảng dạy của nhà trường. Nếu không, tôi sẽ báo Công an." Thầy Trình nghiêm giọng quát. Lâm Vĩnh Niên chỉ trỏ mấy cái, hất tay, quay người bỏ đi. Lệ Tiểu Ngọc vào lớp, bạn bè người thì an ủi, người thì ngưỡng mộ, cũng có người chế giễu, tất nhiên vẫn là mấy kẻ đó. Nhóm ngưỡng mộ thì phục cô dám nói thẳng với cha như thế. Đặt vào họ, dù cha có sai đến đâu, cũng chẳng dám cãi, càng không dám phản kháng. Rời trường, Lâm Vĩnh Niên bụng đầy lửa giận đi thẳng tới xưởng. Thấy cha tới sớm, mặt mày lại sầm sì, Lâm Quốc Đống biết ngay: không những không ép được Tiểu Ngọc đổi họ, mà còn ôm một bụng tức. "Con đã bảo là Tiểu Ngọc không nghe lời cha đâu. Đi rồi cũng chỉ rước tức vào người." Lâm Vĩnh Niên nghiến răng: "Con Lâm Tiểu Ngọc giờ hỗn lắm, bị mẹ các anh dạy hư hoàn toàn, chẳng coi cha ra gì! Còn dám quát lại cha. Nếu không phải tôi là cha nó, nó còn muốn giơ tay đánh lại đấy!" "Nó còn nói mong tôi đừng là cha nó, tôi không xứng để nó theo họ tôi!" "Đứa bất hiếu! Ngày mẹ các anh sinh nó, tôi đáng lẽ phải bóp chết tại chỗ!" "Cha đánh nó rồi à?" Lâm Quốc Đống bắt trúng mấu chốt. Lâm Vĩnh Niên quát: "Đánh rồi! Nó đáng bị đánh!" Lâm Quốc Đống lắc đầu: "Xong rồi. Cha đánh Tiểu Ngọc, chắc chắn mẹ sẽ tìm cha tính sổ." Lâm Vĩnh Niên ưỡn cổ: "Cứ đến! Tôi sợ bà ta chắc!" "À, mẹ các anh tìm được người thân rồi, giờ không họ Lý nữa, chuyển sang họ Lệ, Tiểu Ngọc cũng theo họ Lệ đó!" Lâm Quốc Đống giật mình: "Mẹ không phải cô nhi bị gia đình bỏ rơi sao? Sao lại tìm được người thân?" Lâm Vĩnh Niên lắc đầu: "Bốn mươi năm rồi còn tìm được, e là thấy bà ta mở tiệm kiếm ra tiền nên mới mò tới." "Xưa đã quăng bỏ, nay mới lại tìm, xem ra gia cảnh lẫn nhân phẩm cũng chẳng ra gì." Nghe vậy, Lâm Quốc Đống thấy cũng có lý, cau mày: "Bảo sao hôm Trung thu mẹ và Tiểu Ngọc không có nhà, chắc về bên ngoại ăn Tết rồi." Lâm Vĩnh Niên cười lạnh: "Xa nhau ngần ấy năm, có tình cảm gì đâu. Chín phần là nhắm vào tiệm với tiền." "Lý Thư Bình còn dắt Tiểu Ngọc đổi họ theo. Cứ đợi đấy, rồi bà ta sẽ biết tay." Lâm Vĩnh Niên quả quyết. Cùng lúc ở nhà, Lệ Lão và Dư lão thái thái, ở quân khu là Lệ Bác Diễn, còn tận Thượng Hải là Lệ Bác Văn đồng loạt hắt xì. Trong lòng mỗi người đều nghĩ: "Chắc là Thư Thư nhớ mình rồi." Buổi trưa về nhà ăn cơm, Lệ Tiểu Ngọc mách lại với Lệ Vân Thư. Lệ Vân Thư tức điên, mắng ầm lên: "Lâm Vĩnh Niên cái đồ già không chết ấy, hôm nay bà đây không xé xác ông ta thì không xong!" Đồ khốn nạn không những chạy tới tìm Tiểu Ngọc, bắt con theo mình đi đổi họ, còn mắng Tiểu Ngọc là đồ không biết xấu hổ, ở trường quyến rũ con trai, nói nó là lưu manh, không chịu học, đòi cho nó nghỉ học, tức nhất là còn đánh nó một cái! Đồ cầm thú, đúng là cầm thú đầu thai!