Chương 318.2: Nhưng trong lòng cháu vẫn hy vọng kẻ khốn ấy có thể yêu cháu

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:03:47

Thịt tan ngay trong miệng, trứng đậm mùi, cơm thấm nước kho thơm nức, ngon đến lạ. "Cơm thịt kho này ngon quá. Nếu tiệm mình bán thêm món này, chắc chắn sẽ đắt hàng, lại kéo được khách thích ăn cơm." "Thím nói có đúng không, Tiểu Dã?" Tần Dung quay sang hỏi. Tần Dã nhìn bát cơm, mắt trống rỗng, miệng chỉ nhai máy móc. Thấy cậu không đáp, Tần Dung lại gọi: "Tiểu Dã?" "Dạ?" Tần Dã sực tỉnh. Hai người phụ nữ nhìn cậu, ánh mắt đầy lo lắng. Lông mi Tần Dã khẽ run: "Sao thế ạ?" Tần Dung nói: "Thím nói cơm thịt kho ngon lắm, nếu bán trong tiệm chắc sẽ đông khách, hỏi xem cháu thấy sao?" Tần Dã cúi nhìn phần cơm trước mặt, gật đầu: "Đúng, cơm thịt kho ngon, nếu bán chắc chắn sẽ đông người tới." Lệ Vân Thư nghĩ ngợi, quán bánh chẻo vốn mang tính kiểu ăn nhanh, thêm món cơm thịt kho cũng hợp. Tiệm tuy làm ăn tốt, nhưng khách ăn bánh mãi cũng ngán, cần có món mới giữ chân khách cũ, hút khách mới. Làm ẩm thực muốn lâu bền, phải vừa giữ hương vị cũ, vừa không ngừng đổi mới. Là người từng sống lại, trong đầu Lệ Vân Thư có cả trăm món sẵn sàng thử. "Đợi vài hôm tôi nấu thử, hấp cơm, kho thịt bán xem sao." - Cơm xong, rửa chén xong, Tần Dung có việc về nhà. Tần Dã lấy sách ra đọc, nhưng đọc mãi mắt lại trôi vô định. "Tiểu Dã, Tiểu Dã." Lệ Vân Thư bước tới vẫy tay trước mặt cậu. Tần Dã giật mình, ngẩng lên: "Sao vậy ạ, thím Lệ?" Lệ Vân Thư ngồi đối diện hỏi: "Cháu ổn chứ?" Tần Dã cụp mi, che giấu đôi mắt đen u tối: "Cháu ổn lắm mà. Thím Lệ biết đấy, tên say rượu Tần Đại Sơn sống thêm ngày nào là thêm ngày cháu bị vướng bận. Gánh ấy giờ mất rồi, cháu nhẹ nhõm lắm, vui lắm, sao lại không ổn được?" "Cháu thật sự rất vui, ha ha ha..." Tần Dã cố gượng cười, nhưng khóe môi lại không sao nâng nổi. "Ha ha... hu hu hu... Cháu đáng lẽ phải vui chứ, sao lại khóc? Sao cháu vẫn thấy đau thế này?" Tần Dã vừa cười vừa khóc, nước mắt lã chã rơi. Lệ Vân Thư thấy sống mũi cay xè, mắt cũng đỏ hoe. Bà đứng dậy, đi đến bên Tần Dã, dang tay ôm lấy. "Khóc đi, con ạ. Khóc ra sẽ dễ chịu hơn." Tần Dã nghiêng người, vùi đầu vào lòng Lệ Vân Thư, trong vòng tay ấm áp, phảng phất mùi xà phòng và khói bếp thân thuộc. "Thím Lệ, Tần Đại Sơn là đồ khốn. Từ nhỏ cháu đã hận ông ta, nhiều khi chỉ mong ông ta chết quách đi. Là ông ta khiến cháu mất mẹ, khiến cháu đói rét, thất học. Nhưng cháu..." Cậu nghẹn ngào: "Nhưng trong lòng cháu vẫn hy vọng kẻ khốn như ông ta có thể... yêu cháu. Có phải cháu nực cười lắm không, có phải cháu..." Lệ Vân Thư đau lòng vuốt tóc cậu, giọng nghẹn lại: "Không, cháu không hề nực cười. Trên đời này chẳng có đứa trẻ nào không mong cha mẹ thương mình. Cháu cũng chỉ là một đứa trẻ... khao khát được cha mẹ yêu thương thôi."