Hách Kiến Nam nói: "Tôi có đường dây lấy đồng hồ điện tử ở Hương Cảng, loại đồng hồ điện tử bán trong cửa hàng Hữu Nghị, biết không?"
Lâm Kiến Thiết gật đầu: "Tất nhiên biết, một cái phải năm chục đồng ấy."
Giờ loại đó đang rất hot, chỉ con cái nhà có tiền mới đeo nổi.
"Cậu biết tôi lấy hàng bên Hương Cảng bao nhiêu tiền một cái không?"
"Bao nhiêu?"
Hách Kiến Nam giơ năm ngón tay: "Năm đồng."
Lưu Cầm và Lâm Kiến Thiết đồng thanh hít vào: "Rẻ vậy luôn?!"
Hách Kiến Nam: "Bên đó là xưởng sản xuất mà, dĩ nhiên rẻ."
"Tôi sang đó lấy giá năm đồng, mang về miền Nam, mấy anh em theo tôi lấy lại giá mười lăm đồng, rồi tự họ đi bán. Bán giá bao nhiêu là tùy họ."
"Dù sao cũng không ai bán dưới bốn mươi đồng, cũng dễ bán lắm, tôi lời mười đồng một cái là chắc."
Lâm Kiến Thiết và Lưu Cầm lập tức tính nhẩm trong đầu, mỗi cái lời hai mươi lăm, mười cái là hai trăm rưỡi, một trăm cái là hai ngàn rưỡi!
Lâm Kiến Thiết đỏ cả mắt vì thèm, tim đập thình thịch.
Lưu Cầm cũng động lòng, nhưng vẫn lo lắng rủi ro.
Hách Kiến Nam tiếp tục: "Tôi mới về từ miền Nam hôm qua, trong tay đang có một lô hàng, cậu muốn làm thì tôi giữ lại vài chục cái cho."
Lâm Kiến Thiết suýt gật đầu cái rụp, nhưng Lưu Cầm ngăn lại, nhìn Hách Kiến Nam nói: "Anh cho vợ chồng tôi suy nghĩ thêm một đêm, rồi sẽ trả lời."
Hách Kiến Nam có vẻ không mấy kiên nhẫn, nhưng vẫn gật đầu: "Được, cho hai người một đêm để bàn bạc, mai quyết định thì đến khách sạn Hồng Vận tìm tôi."
"Được." Lâm Kiến Thiết gật đầu, rồi sực nhớ ra: "Mà Kiến Nam, sao cậu không ở nhà mà ở khách sạn?"
Hách Kiến Nam nói: "Nhà tôi ở khu tập thể, nhiều người soi mói, tôi mà mang đống hàng về đó, thể nào cũng bị hỏi tới hỏi lui, phiền phức lắm. Tôi ở khách sạn luôn cho tiện, vài đồng bạc có là gì."
"Ồ." Lâm Kiến Thiết gật đầu.
Một chai Nhị Quả Đầu uống xong, vợ chồng Lâm Kiến Thiết và Hách Kiến Nam chia tay nhau trước cửa Nhà hàng Quốc Doanh, mỗi người một ngả.
Lâm Kiến Thiết: "Cầm Cầm, anh muốn theo Hách Kiến Nam làm ăn."
Lưu Cầm khoác tay chồng: "Chuyện này có rủi ro đấy, anh không sợ lại vào đồn công an à?"
Lâm Kiến Thiết nói: "Đến lúc lấy hàng từ Kiến Nam, anh sẽ ra chợ đen bán, che kín mặt mũi, đừng để ai nhận ra, thấy công an là chạy, chắc chắn không bị bắt đâu."
Khát vọng tiền bạc đã át cả nỗi sợ bị bắt.
"Giờ ngoài chợ đen có đầy người bán đồ điện tử từ miền Nam chuyển về, người mua cũng đông, ai cũng bán được, có mấy ai bị gì đâu."
"Nói về rủi ro thì Kiến Nam còn rủi ro hơn mình, mà cậu ta có bị sao đâu? Người ta kiếm bộn bạc, đeo dây chuyền vàng, đeo Rolex."
Anh ta cũng muốn thế.
"Em nghĩ xem, mình lấy năm chục cái đồng hồ, bán mỗi cái lời hai mươi lăm, là kiếm được một ngàn hai trăm, muốn kiếm từng đó tiền bằng lương thì phải mất hai năm đấy!"
Lưu Cầm cắn môi, do dự rất lâu, cuối cùng lý trí cũng bị lòng tham khuất phục.
"Được rồi, em ủng hộ anh, nhưng nhà mình chỉ có ba trăm đồng tiền vốn thôi, mai anh lấy hai mươi cái về bán thử."
"Nếu kiếm được tiền, mình tiếp tục lấy thêm."
Ba trăm đồng lấy được hai mươi cái, nếu bán bốn mươi mốt đồng một cái, lời được năm trăm, cũng đâu phải ít.
Lưu Cầm vốn là người cẩn trọng.
"Cầm Cầm em tốt thật, người ta nói cưới được vợ hiền thì ba đời được nhờ, anh đây sắp được em phù hộ phát tài rồi."
Lâm Kiến Thiết đã bắt đầu mơ tưởng cảnh mình phát tài, đi giày bóng loáng, đeo kính râm, trả đũa tất cả những người từng coi thường mình, cả anh cả, cha mẹ, và em gái.
Đến lúc đó, mẹ chắc chắn sẽ hối hận vì đã đoạn tuyệt với anh ta, không chịu giúp anh ta xin giám đốc xưởng.
Cha sẽ hối hận vì đã phân gia.
Anh cả chị dâu sẽ hối hận vì bắt anh ta viết giấy nợ, rồi quay sang nịnh bợ anh ta.
Mới tưởng tượng thôi mà anh ta đã thấy sung sướng lắm rồi.