Chương 227.2: Cháu ruột bị bệnh, ăn hai đĩa bánh chẻo mà cũng đòi tiền, đúng là vì tiền mà mờ mắt

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:54:35

Với mẹ cũng chẳng có tí tôn trọng nào, trước kia trông Tuấn Tuấn, lỡ tay làm rơi là quay sang chỉ mũi mẹ mà mắng, lần nào cũng là mẹ xin lỗi chị ta trước. Lệ Triển Tường: "Vậy mà còn mặt mũi tới đây?" Lệ Tiểu Ngọc: "Tại mặt chị ta dày đó chứ! Thấy mẹ mở tiệm bánh chẻo làm ăn tốt, kiếm được tiền, nên mới tới làm thân." Lệ Triển Tường: "..." Trước kia thấy cô út sống khổ, sợ phải nuôi cô út, liền thúc ép ký giấy đoạn tuyệt. Giờ thấy cô út làm ăn khá, sống tốt lên thì lại tới nịnh nọt, đúng là vô liêm sỉ. Lệ Triển Tường bĩu môi: "Vậy nếu cô ta biết cô út với em là người nhà họ Lệ, biết nhà họ Lệ thế nào, chẳng phải càng bám chặt lấy như đỉa sao?" Lệ Tiểu Ngọc gật đầu: "Chắc chắn vậy, nên mẹ em mới dặn, chuyện này đừng để họ biết." Lệ Triển Tường nói: "Phải giữ kín thật, không thì hai mẹ con em sẽ không được yên đâu." Bánh chẻo của Trương Kiều do Lệ Tiểu Ngọc bưng ra, vừa thấy cô, Trương Kiều đã cười tươi: "Ôi dào, Tiểu Ngọc càng lớn càng xinh, nhìn cái mặt cứ gọi là nõn nà như quả đào tiên ấy." "Tuấn Tuấn, gọi cô con đi." Tuấn Tuấn lúc này chẳng thấy cô đâu, chỉ thấy bánh chẻo, trèo lên ghế, chống tay lên bàn định vớ bánh. Trương Kiều vội ngăn lại: "Ôi chao, bảo bối, coi chừng bỏng đó." "Bánh chẻo, con muốn ăn bánh chẻo." "Được được, mẹ lấy cho con ăn." Trương Kiều rút một đôi đũa, gắp một cái bánh thổi nguội, rồi bỏ vào bát con. "Ăn đi, cẩn thận nóng." Tuấn Tuấn nhận đũa, bắt đầu lùa bánh vào miệng ăn ngon lành. Trương Kiều quay lại thì thấy Lệ Tiểu Ngọc đã đi mất, đến câu "chị dâu" cũng chẳng thèm gọi. "Con bé này càng ngày càng mất dạy." Trương Kiều lầm bầm. Nhìn con trai ăn ngon lành, cô ta cũng ăn theo. Lâu lắm rồi không ăn bánh của mẹ chồng, Trương Kiều cũng thấy thèm, ăn vào lại thấy ngon hơn trước. Chắc vì giờ mở tiệm, gia vị đầy đủ, nguyên liệu cũng nhiều hơn. Một đĩa bánh hai mẹ con ăn xong vẫn còn thòm thèm, cô ta lại gọi thêm đĩa nhân hẹ trứng gà. Ăn xong đĩa đó thì cô ta cũng no căng. Tuấn Tuấn ăn no xong thì bắt đầu buồn ngủ, nằng nặc đòi về ngủ. Trương Kiều vốn muốn nán lại thêm, nhưng con nhõng nhẽo quá đành bế về. "Mẹ, Tuấn Tuấn buồn ngủ rồi, con đưa nó về trước nhé." "Tuấn Tuấn, mau chào tạm biệt bà nội đi." "Bà nội tạm biệt." Tuấn Tuấn lim dim mắt, vẫy tay. "Bảy hào." Giọng Lệ Vân Thư lạnh tanh. Trương Kiều: "Gì ạ?" Lệ Vân Thư bực bội: "Một đĩa bánh chẻo cải thảo thịt lợn, một đĩa hẹ trứng, tổng cộng bảy hào, chẳng lẽ cô muốn ăn không?" "Làm... làm gì có." Trương Kiều khóe mắt giật giật, một tay bế con, một tay lục ví lấy tiền. Cháu ruột bị bệnh, ăn hai đĩa bánh chẻo mà cũng đòi tiền, đúng là vì tiền mà mờ mắt. Trương Kiều rút ra một tờ năm hào và một tờ hai hào, đưa qua: "Mẹ, bảy hào, mẹ đếm lại đi." Lệ Vân Thư cầm tiền ném thẳng vào ngăn kéo, chẳng thèm nhìn. Cái kiểu lạnh lùng như chẳng buồn để mắt tới khiến Trương Kiều xấu hổ cực độ, ôm con lủi thủi bỏ về. ... Nhà máy thép. Lâm Vĩnh Niên cài lại thắt lưng, vừa từ nhà vệ sinh đi ra thì thấy lão Vương đứng đó. Ông ta lập tức khựng lại, tính quay vào thì nghe tiếng gọi: "Anh Lâm!" Đã bị thấy, ông ta đành gãi đầu, cười gượng bước ra. "Lão Vương, ông cũng đi vệ sinh à?" Lâm Vĩnh Niên cười gượng gạo. Lão Vương lắc đầu: "Không, tôi tới tìm ông."