Ninh Xuân Thảo được điều về Nhất Trung, hưởng đãi ngộ lương bổng như của Trịnh Quốc Phương trước đây.
Trịnh Quốc Bình vì làm trái quy định, dùng quyền mưu tư lợi, bị giáng chức giáng cấp: từ Phó Cục trưởng Sở Giáo dục xuống làm nhân viên bình thường, tiền lương cũng từ hai trăm đồng xuống còn sáu mươi ba đồng, bị thông báo phê bình trong Đảng.
Đã giáng chức đương nhiên không thể ở căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách kèm phòng kho mà đơn vị phân cho cấp phó cục trưởng nữa. Ông ta bị yêu cầu trong vòng một tuần dọn sang căn hộ hai phòng nhỏ ở tòa nhà bên cạnh.
–
Bệnh viện Nhân dân
Lâm Kiến Thiết nửa nằm trên giường, nhìn Lệ Trăn Trăn vừa kiểm tra tình trạng hồi phục vết thương cho mình vừa ghi chép, đảo mắt nói: "Bác sĩ Lệ, tôi thấy lưng hơi ngứa, cô gãi giúp tôi được không?"
Lệ Trăn Trăn liếc anh ta một cái, gọi: "Y tá Mã..."
Lâm Kiến Thiết vội nói: "Tôi... tôi không ngứa nữa."
Cái tay gãi ngứa của y tá Mã lực mạnh lắm, gãi là kéo theo mấy chỗ thương tích đau muốn chết.
"Bác sĩ Lệ, cô với mẹ tôi quen nhau thế nào vậy?" Lâm Kiến Thiết hiếu kỳ hỏi.
Lệ Trăn Trăn nhớ lời cô của mình dặn, đừng để Lâm Kiến Thiết biết quan hệ của họ, bèn lạnh giọng: "Không tiện tiết lộ."
Lâm Kiến Thiết: Thần bí quá, còn "không tiện tiết lộ" nữa chứ.
"Thế Bác sĩ Lệ có bạn trai chưa?" Anh ta lại hỏi.
Lệ Trăn Trăn thừa hiểu anh ta hỏi thế là có ý gì, bèn trợn mắt: "Không liên quan đến anh."
Mắt Lâm Kiến Thiết trừng trừng: "Sao lại không liên quan? Nói thực, cô đúng gu tôi đấy. Chờ tôi lành vết thương, tôi định theo đuổi cô."
"Lâm Kiến Thiết, anh có biết con cóc kêu thế nào không?" Lệ Trăn Trăn hỏi.
"Hả?" Lâm Kiến Thiết chưa kịp phản ứng.
Lệ Trăn Trăn gập hồ sơ bệnh án, cắm bút vào túi trước ngực: "Chính là anh đang kêu như thế đấy."
Nói xong, cô quay người đi ra. Đi ngang qua cửa phòng bệnh còn mỉm cười với y tá Mã đang đứng đó.
Bóng Lệ Trăn Trăn khuất ngoài cửa, Lâm Kiến Thiết nhìn y tá Mã đang cười mình mà hỏi: "Cô ấy đang nói tôi là con cóc à?"
Y tá Mã bước vào phòng: "Còn phải hỏi sao?"
"Anh đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mơ đẹp lắm, còn đòi theo đuổi Bác sĩ Lệ của bọn tôi."
"Bác sĩ Lệ của bọn tôi là 'đóa hoa' của Bệnh viện Nhân dân, người ta ngay cả con trai Cục trưởng Giáo dục còn chê, lại nhìn trúng anh chắc?"
Lâm Kiến Thiết không phục: "Sao lại bảo tôi là cóc ghẻ đòi ăn thiên nga? Tôi cũng chỉ vì bị thương nên giờ nhìn hơi khó coi, đợi tôi lành lại, tôi cũng là một nam tử tuấn tú."
Y tá Mã nói: "Đẹp trai thì có ích gì?"
"Anh không việc làm, không gia đình, thương tích nặng nằm viện, ngay cả mẹ ruột cũng chẳng buồn chăm, đủ thấy nhân phẩm không ra sao. Lại còn là đàn ông từng ly hôn."
Tim Lâm Kiến Thiết bị chọc cho đau nhói từng mũi.
"Còn Bác sĩ Lệ bọn tôi ấy, vừa đẹp, vừa giỏi, năng lực xuất sắc," y tá Mã giơ ngón tay đếm,"gia cảnh thế nào, Bác sĩ Lệ tuy chưa nói, nhưng cô của cô ấy còn có thể giới thiệu con trai Cục trưởng Giáo dục cho cô ấy, mà cô ấy còn chê. Thế mới biết gia cảnh cũng rất tốt."
"Anh có điểm nào đưa ra nổi để xứng với Bác sĩ Lệ bọn tôi? Không phải cóc ghẻ đòi ăn thiên nga thì là gì?"
Lâm Kiến Thiết cau mày: "Ai cũng có quyền theo đuổi tình yêu và hạnh phúc, tình yêu vốn không phân cao thấp sang hèn, đương nhiên cũng không nhìn vào việc làm hay tiền bạc, hay gia cảnh."
Y tá Mã lật mắt: "Tình yêu không phân sang hèn, nhưng con người phải biết lễ nghĩa liêm sỉ. Bác sĩ Lệ không có ý với anh, thì anh cũng đừng không biết xấu hổ mà bám dai như đỉa."
Lâm Kiến Thiết mặt mũi đen kịt. Cái miệng y tá Mã này độc quá, sau này chắc ế chồng cho xem.