Lâm Vĩnh Niên liếc con trai, trong lòng cũng chột dạ.
Ngày đó ông ta cũng có phần ép Quốc Đống ký tờ đoạn thân, giờ e rằng con trai cũng oán mình.
Thứ hai, sau khi trộn xong nhân bánh chẻo, Lệ Vân Thư liền dẫn Tần Dã đã thay chiếc sơ mi trắng, quần đen, tóc cũng cắt gọn, nhìn sạch sẽ sáng sủa, đạp xe đến nhà họ Lệ.
Cậu còn mang theo hai hộp điểm tâm mua ở Đạo Hương Thôn, là quà biếu cho lần đầu đến chào người lớn.
"Vân Thư về rồi à." Người mở cửa là chị Uông. Chị Uông nhìn thoáng qua Tần Dã phía sau, trong mắt thoáng hiện nét ngạc nhiên. Cậu thanh niên này đúng là đẹp trai quá.
"Cháu là Tiểu Dã phải không? Mau vào đi."
Tần Dã khẽ gật đầu, theo mẹ nuôi bước vào nhà họ Lệ.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu thấy một căn nhà sang trọng đến thế, còn to hơn cả tưởng tượng.
Vừa vào phòng khách, đã thấy hai vị lão nhân ngồi trên ghế gỗ đỏ.
Thực ra họ đã gặp nhau, chỉ là hôm nay là lần đầu chính thức ra mắt với thân phận con nuôi của Lệ Vân Thư.
"Cha mẹ, đây là con nuôi của con, Tần Dã." Lệ Vân Thư cười giới thiệu.
Tần Dã hai tay cầm hai hộp điểm tâm, cúi người chào: "Cháu chào Lệ gia gia, chào Dư nãi nãi ạ."
Dư lão thái cười hiền hậu: "Cháu à, thứ trong tay cháu là mang cho ông bà à?"
Tần Dã gật đầu, vội đưa lên: "Mẹ nói hai ông bà thích ăn điểm tâm Đạo Hương Thôn, nên cháu mua hai loại."
Lệ Lão cười: "Đứa nhỏ có lòng quá."
Dư lão thái liếc mắt ra hiệu cho chị Uông, chị Uông bước tới nhận lấy: "Đưa tôi nhé."
Tần Dã trao quà, rồi được mời ngồi.
Lệ Lão nhìn vóc dáng rắn rỏi của cậu, cười nói: "Thằng nhỏ này trông cường tráng, đúng là dáng người hợp đi bộ đội. Có hứng thú nhập ngũ không?"
"Cha, Tiểu Dã thông minh lắm, nhớ nhanh lắm, giờ nó đang tự học, năm sau thi đại học đó." Lệ Vân Thư nói.
"Thế à?" Lệ Lão cười hiền,"Đỗ đại học cũng tốt, sau này làm nghiên cứu, góp sức cho đất nước cũng vinh quang chẳng kém."
Tần Dã gật đầu: "Cháu sẽ cố gắng ạ."
"Tiểu Dã, cháu bao nhiêu tuổi rồi?" Dư lão thái hiền hậu hỏi.
Tần Dã đáp: "Sang năm tháng hai là tròn mười chín ạ."
"Vậy là hơn Tiểu Ngọc một tuổi, kém Triển Tường một tuổi."
Tần Dã gật đầu, vẫn hơi căng thẳng.
Dư lão thái nhận ra, mỉm cười: "Giờ cháu là con trai của Vân Thư, tức là cháu của ông bà rồi, đừng ngại, cứ xem đây là nhà mình."
"Vâng." Tần Dã mỉm cười khẽ đáp.
Dư lão thái lấy từ phía sau ra một hộp đồng hồ hình chữ nhật, đưa cho cậu: "Lần đầu gặp, ông bà không biết cháu thích gì, nên tặng đồng hồ làm quà gặp mặt, hy vọng cháu thích nhé."
Tần Dã vội xua tay: "Không được đâu ạ, cháu không thể nhận, quý giá quá."
Lệ Lão cười: "Cháu à, của bề trên tặng, không được từ chối đâu."
Tần Dã hơi ngẩn, ngước nhìn mẹ. Bà khẽ gật đầu mỉm cười.
"Cháu cảm ơn Lệ gia gia, cảm ơn Dư nãi nãi." Cậu cúi người, hai tay đón lấy, cảm thấy chiếc đồng hồ nặng trĩu trong lòng bàn tay.
Cậu chưa từng nghĩ, đến nhà mẹ nuôi mà lại được cha mẹ của mẹ nuôi tặng món quà quý thế.
Lệ gia gia và Dư nãi nãi nhìn cậu chan chứa yêu thương. Đó là thứ tình thương "ái ốc cập ô", vì yêu con gái mà thương cả người con mà con gái nhận nuôi.