"Ý kiến hay đó."
Trịnh Quốc Phương thấy mọi người đều chuyển chủ đề, chẳng ai để ý tới lời chị dâu nói khi nãy, như thể không nghe thấy, nụ cười ngượng ngùng trên mặt dần biến mất.
Sắc mặt Trịnh Quốc Bình cũng có chút khó coi.
"Lão Lệ, sinh nhật vui vẻ nhé!" Bạn thân lâu năm của Lão Lệ, ông lão Trâu Tư Cát, đến cùng cháu trai Trâu Vân Phàm.
"A, lão Trâu!" Lão Lệ đứng dậy ra đón.
Mọi người đang ngồi cũng đứng cả lên.
"Lệ gia gia, chúc mừng sinh nhật!" Trâu Vân Phàm, cậu trai đeo kính gọng bạc, tươi cười chúc mừng.
"Là Vân Phàm hả? Lớn thế này rồi à." Lão Lệ vỗ vai Trâu Vân Phàm.
"Giờ làm ở đâu?"
Lão Trâu cười nói: "Đang học cao học ở Thanh Đại, chưa tốt nghiệp."
Dư lão thái thái: "Ui, vậy là nhân tài đấy."
Lão Lệ liền gọi cháu trai cháu gái đến làm quen với Trâu Vân Phàm.
"Lão Lệ, quà hôm nay tôi mang tặng ông, đảm bảo ông sẽ thích."
Lão Trâu vỗ vai ông bạn già.
"Thật à? Vậy tôi phải xem cho kỹ."
Ghế trong phòng khách không đủ, đám trẻ con đành đứng.
Lão Lệ và lão Trâu ngồi cạnh nhau, lão Trâu lấy từ trong ngực ra một phong bì, đưa cho ông bạn.
"Xem đi."
Lão Lệ nhận lấy, rút từ trong phong bì ra một tấm ảnh được bảo quản rất tốt.
Trong ảnh là hai thiếu nữ trẻ trung, mặc sườn xám tay dài, tóc búi cao cài trâm và hoa ngọc, đậm chất cổ điển.
Lão Lệ nheo mắt nhìn, thấy hai cô gái trong ảnh trông rất quen.
"Đây là..." Ông nhìn bạn mình dò hỏi.
Lão Trâu điềm đạm nói: "Bên trái là mẹ tôi, bên phải là mẹ ông. Tấm ảnh này chụp ở hiệu ảnh năm 1918. Dạo gần đây Vân Phàm nghỉ hè về nhà, tôi nhờ cháu sắp xếp lại ảnh cũ thì tìm thấy bức này."
Mẹ ông và mẹ Lão Lệ là bạn thân từ thời con gái, thân thiết vô cùng, sau khi lấy chồng vẫn qua lại thường xuyên.
Cha của họ cũng là bạn chí cốt, nên hai người họ từ nhỏ đã quen biết.
Tay phải cầm ảnh của Lão Lệ khẽ run, mắt ông đỏ hoe, nước mắt rưng rưng.
Khi ông chưa đến mười tuổi, mẹ đã mất vì ôn dịch.
Sau đó cha đốt hết đồ của mẹ, chỉ còn vài bức ảnh cũng bị mẹ kế hủy đi.
Ông đã cố nhớ hình ảnh của mẹ, nhưng theo thời gian trôi qua, ký ức mờ nhạt dần.
Nhưng tấm ảnh này lại khiến ông như được nhìn thấy dáng vẻ của mẹ, từng đường nét lại hiện về rõ ràng.
"Lão Trâu, cảm ơn... cảm ơn ông..." Giọng Lão Lệ nghẹn ngào.
Lão Trâu vỗ vai ông cười nói: "Tôi đã nói ông sẽ thích món quà này mà."
Lão Lệ gật đầu: "Thích chứ, đây là món quà quý nhất tôi từng nhận."
"Cho tôi xem nào, tôi còn chưa biết mặt mẹ chồng tôi trông ra sao." Dư lão thái thái chìa tay lấy ảnh ngắm kỹ.
"Mẹ chồng tôi đẹp thật đấy, lão Lệ, ông chẳng giống bà chút nào."
Lão Lệ lau nước mắt bằng ngón tay, cười nói: "Tôi giống cha tôi."
Mẹ Cố ghé mắt nhìn, rồi quay đầu nhìn Lệ Trăn Trăn đang đứng phía sau ghế, cúi đầu xem ảnh: "Cả nhà các người, chỉ có Trăn Trăn là giống cụ nội, còn lại chẳng ai giống cả."
"Thật không ạ?" Lệ Trăn Trăn ngạc nhiên mừng rỡ.
Dư lão thái thái gật đầu: "Đúng thế, chỉ mình cháu giống. Cháu tự xem đi."
Dư lão thái thái giơ cao bức ảnh để cháu gái xem.
Lệ Trăn Trăn nhìn kỹ, đôi mày thanh tú dần nhíu lại.
"Kỳ lạ, sao lại thế nhỉ?"