Kiến Nam đã tin anh ta, không kiểm tra tiền xem đủ hay giả, nếu giờ anh ta kiểm lại đồng hồ thì chẳng phải thành ra không tin cậu ta sao?
Hơn nữa, người ta đã đề nghị anh ta kiểm rồi, chứng tỏ hàng không có vấn đề gì.
"Không cần đâu, tôi cũng tin cậu." Lâm Kiến Thiết bỏ đồng hồ vào túi, kéo khóa lại.
Đúng lúc đó, đèn trần loé lên rồi tắt phụt.
Lâm Kiến Thiết: "Mất điện à?"
Hách Kiến Nam nhìn ra cửa sổ: "Đèn đường ngoài vẫn sáng, chắc khách sạn bị chập điện, không biết khi nào sửa xong, để tôi tiễn cậu xuống."
"Được." Lâm Kiến Thiết ôm lấy túi.
Túi nặng trĩu, toàn là đồng hồ điện tử, thứ sẽ giúp anh phát tài.
Ra khỏi khách sạn, Lâm Kiến Thiết nhìn quanh, thấy không có ai bèn nói nhỏ: "Kiến Nam, mai mốt cậu nhập radio, nhớ giữ lại cho tôi ít hàng nhé."
Hách Kiến Nam hơi ngẩn ra rồi gật đầu.
"Về nhà sớm đi, cậu ôm món đồ quý như thế, khuya quá không an toàn đâu."
Lâm Kiến Thiết gật đầu, ôm chặt lấy túi trong lòng.
Anh ta vừa đi, Hách Kiến Nam liền quay vào phòng, xách va li, xuống quầy làm thủ tục trả phòng.
"Cậu trả phòng giờ này thì không hoàn tiền đâu, chỉ trả tiền cọc thôi." Nhân viên lễ tân nhăn mặt nói.
Hách Kiến Nam bực dọc: "Cúp điện thì ở làm gì nữa? Không hoàn thì thôi, trả cọc nhanh lên, tôi đi thuê khách sạn khác."
Lễ tân: "Không biết ai cắt dây điện của khách sạn, mai thợ điện mới đến sửa."
Hách Kiến Nam: "Tôi không quan tâm, mau hoàn tiền cho tôi đi."...
Lưu Cầm tan ca về nhà, không thấy Lâm Kiến Thiết đâu, lo lắng khôn nguôi, sợ anh ta mang nhiều tiền như thế xảy ra chuyện gì.
Không có tâm trạng nấu cơm, cô ta chỉ ăn vài chiếc bánh quy.
Đến tám giờ tối, trời đã tối hẳn, cô ta ra khỏi khu nhà, đứng ở cổng sốt ruột đi đi lại lại.
"Lưu Cầm, cô đứng đây làm gì?" Trương Kiều đi vệ sinh, thấy cô ta thì hỏi.
Lưu Cầm đang lo lắng, liếc nhìn bà chị dâu rồi không đáp.
"Đang đợi chú hai hả? Chú hai đi đâu mà giờ này chưa về?" Trương Kiều lại hỏi.
Lưu Cầm bực bội: "Liên quan gì đến cô?"
"Ơ kìa, hỏi một câu mà bị mắng à?" Trương Kiều hừ lạnh."Lâm Kiến Thiết đi đâu thì tôi không quan tâm, nhưng khi nào thì trả bốn trăm đồng còn nợ tôi với Lâm Quốc Đống, thì tôi có quyền hỏi chứ?"
Lưu Cầm: "..."
"Chị khỏi lo, tiền nợ chị và anh Quốc Đống, trong tuần này tôi sẽ trả." Lâm Kiến Thiết đã về.
Trương Kiều quay lại nhìn, thấy anh ta đang ôm túi vải màu xanh rêu.
Bên trong có báu vật gì mà phải ôm sát người thế kia? Không xách bằng quai mà phải ôm trước ngực.
Lại còn lớn tiếng nói sẽ trả hết nợ tuần này, lấy đâu ra tiền?
"Sao giờ mới về?" Lưu Cầm cau mày, mắt cũng liếc về phía cái túi.
Lâm Kiến Thiết ghé sát tai vợ thì thầm: "Kiến Nam bận việc nên trễ chút, nhưng anh đã lấy được hàng."
Anh ta vỗ vào túi.
Nghe vậy, Lưu Cầm mới yên tâm: "Em còn tưởng có chuyện gì, lo muốn chết."
Lâm Kiến Thiết cười hì hì: "Anh làm việc em cứ yên tâm."
"Chú hai, trong túi cậu đựng cái gì thế? To tướng thế kia." Trương Kiều tò mò.
Lâm Kiến Thiết: "Liên quan gì tới chị?"
Nói rồi kéo vợ vào nhà.
Trương Kiều: Hừ.
Không liên quan thì thôi, sau này hai vợ chồng họ có chuyện gì, đừng mong nhờ vả cô.
Quốc Đống mà định giúp, cô cũng sẽ cản. ...
Trương Kiều vừa đi vệ sinh xong, về đến cửa nhà thì nghe tiếng hét chói tai của Lưu Cầm từ bên nhà chú hai vọng ra.
"Á!!!"
Tiếng hét xé tan đêm hè tĩnh lặng, vang vọng khắp viện số 18, chấn động từng nhà một.