"Anh, mai gặp!" Lệ Tiểu Ngọc vẫy tay tạm biệt.
-
Sáng hôm sau
Lệ Tiểu Ngọc và Trịnh Thanh Thanh vừa nói cười vừa bước vào lớp. Vừa ngồi xuống, Vu Cảnh Minh đã nghiêng người qua Trịnh Thanh Thanh, hỏi:
"Tiểu Ngọc, hôm qua đề toán thầy chép trên bảng, cậu giải ra chưa?"
Lệ Tiểu Ngọc nghĩ một chút, đề đó tuy cô đã biết cách làm, nhưng thật ra không phải do mình tự giải ra, nên lắc đầu: "Chưa, nhưng mà..."
Còn chưa nói hết, Vu Cảnh Minh đã hăng hái ngắt lời: "Tớ giải được rồi! Để tớ nói cậu nghe hướng làm nhé."
Hà Giác Tân nghe vậy liền nói: "Lớp trưởng, cậu giải được rồi à? Hôm qua tớ nghĩ mãi mà chẳng ra, cậu giảng cho tớ với."
Mấy học sinh học giỏi khác trong lớp cũng chưa ai giải ra, lớp phó toán liền nói: "Lớp trưởng, đề đó cả lớp đều chưa giải được, hay cậu lên bảng viết ra cho bọn tớ xem luôn đi."
"Đúng đó, giảng cho bọn tớ với!"
Các bạn khác cũng nhao nhao phụ họa.
Vu Cảnh Minh hơi kiêu ngạo đứng dậy: "Đã mọi người đều nói vậy, thì tớ là lớp trưởng sẽ giảng cho nhé. Thật ra đề này cũng chẳng khó lắm đâu."
Nói rồi, cậu ta cầm vở, đầy tự tin bước lên bục giảng.
Thấy thế, có bạn nhỏ giọng xì xào: "Lệ Tiểu Ngọc là thủ khoa khối đấy, đề toán cao khảo thầy cho làm mà cậu ấy không giải được, lớp trưởng lại giải được, xem ra danh hiệu thủ khoa khối của cậu ấy cũng hơi bị thổi phồng rồi."
"Ừ, tháng trước thi học kỳ cậu ấy đứng đầu, chắc do gặp trúng dạng bài cậu ấy giỏi, với cả lúc đó lớp trưởng có thể hơi sơ suất."
"Tớ cũng nghĩ vậy."
Những lời bàn tán ấy lọt vào tai Lệ Tiểu Ngọc và Trịnh Thanh Thanh.
Lệ Tiểu Ngọc thì chẳng bận tâm, chỉ lạnh nhạt liếc đám người đó một cái rồi quay mắt nhìn lên bảng.
Còn Trịnh Thanh Thanh thì bực bội: "Cậu chỉ không giải được một bài thôi mà, họ đã vội kết luận cậu không bằng lớp trưởng. Mấy người này miệng đúng là nhiều chuyện thật."
Lệ Tiểu Ngọc mỉm cười: "Thôi, xem đề đi. Cậu cũng đâu có giải được bài đó."
Trên bục, Vu Cảnh Minh vừa cầm phấn viết vừa giảng hướng làm.
Càng xem, Lệ Tiểu Ngọc càng thấy sai. Ngay bước đầu tiên cậu ta đã làm sai, kết quả cuối cùng lại càng sai thảm hại.
"Rồi, chính là như vậy." Vu Cảnh Minh đặt viên phấn xuống, phủi tay, hai tay chắp sau lưng, đứng sang một bên, trong lòng đầy kiêu hãnh.
Đề cao khảo mà cậu ta giải được, còn Lệ Tiểu Ngọc không giải ra. Vậy tức là cậu ta đã thắng cô rồi.
Xem ra, những ngày chăm chỉ học vừa qua không uổng phí.
"Thì ra là vậy, lớp trưởng đúng là lớp trưởng, giỏi thật."
"Đúng rồi, vẫn là lớp trưởng của chúng ta lợi hại nhất."
Trịnh Thanh Thanh phồng má, nhìn bảng gãi gãi mặt: "Bài này giải như vậy à?"
Cô cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Bạn nam ngồi phía trước nghe thấy, quay đầu lại nói: "Đương nhiên rồi, lớp trưởng mà, sao có thể sai được?"
"Đúng đấy..."
Mấy bạn khác cũng phụ họa.
Lệ Tiểu Ngọc liếc nhìn Vu Cảnh Minh còn đang đứng trên bục. Đúng là, sai bét rồi.