Thầy Trình gật đầu: "Trước đây tôi không biết, giờ đã biết tình hình nhà chị rồi, sau này nếu cha hoặc anh chị của Tiểu Ngọc đến làm phiền, ảnh hưởng việc học của em ấy, tôi nhất định sẽ can thiệp và đuổi đi."
Lý Thục Bình cười: "Vậy tôi cảm ơn thầy trước."
Bà còn một vài chuyện muốn nói riêng với thầy Trình nên để Lâm Tiểu Ngọc về lớp trước.
"Thầy Trình, trường mình hình như có người đang bắt nạt Tiểu Ngọc phải không?"
Nghe vậy, thầy Trình cau mày: "Trong lớp đúng là có vài bạn không hợp với Tiểu Ngọc, nhưng chỉ cần tôi thấy thì đều đã can thiệp và giáo dục rồi."
Trước đây lúc Trương Thiết Quân chưa nghỉ học, cậu ta hay trêu chọc Lâm Tiểu Ngọc.
Học sinh này đi rồi, thì tới lượt Triệu Tư Vũ.
Triệu Tư Vũ cũng khiến thầy Trình đau đầu cha mẹ làm ở cơ quan, bản thân thì kiêu căng, xem thường người khác, đến cả thầy cũng không mấy xem ra gì.
Không biết Lâm Tiểu Ngọc đã đắc tội gì với bạn học này mà cứ bị gây sự, nhưng hiện tại vẫn chưa đến mức nghiêm trọng.
Lý Thục Bình gật đầu: "Đã có thầy Trình quan tâm thì tôi yên tâm rồi."
"Tiểu Ngọc là đứa bé hiền lành, sống nội tâm, dễ bị bắt nạt. Nó không muốn tôi lo, nên có bị gì cũng không nói, chỉ tự mình chịu đựng. Vậy nên phiền thầy Trình để ý giúp tôi nhiều hơn."
"Nếu có ai bắt nạt con bé, hoặc xảy ra chuyện gì, mong thầy báo với tôi. Tôi ghi lại số điện thoại công cộng gần nhà tôi để thầy tiện liên lạc."
"Được." thầy Trình gật đầu đồng ý.
Lâm Tiểu Ngọc là hạt giống tốt có triển vọng thi đại học trọng điểm, vốn đã là đối tượng được thầy ưu tiên theo dõi. Dù phụ huynh không nói, thầy cũng sẽ chú ý nhiều đến em ấy, không để bạn bè ảnh hưởng đến việc học.
Lý Thục Bình ngồi trò chuyện với thầy Trình hơn nửa tiếng mới rời đi. Lúc bà đi, Lâm Tiểu Ngọc đang trong giờ học.
Bà đứng ngoài cửa sổ lớp, mỉm cười vẫy tay với con gái, Lâm Tiểu Ngọc cũng giơ tay đáp lại, sau đó bà mới quay người rời đi.
"Lâm Tiểu Ngọc, người vừa đứng ngoài cửa vẫy tay với cậu là ai vậy?" ngồi bên phải Lâm Tiểu Ngọc, Trịnh Thanh Thanh, là học sinh chuyển trường kỳ này, hạ giọng hỏi.
Trưa nay cô về nhà ăn cơm nên đến trường muộn, lúc Lý Thục Bình đến cô không có mặt trong lớp.
"Đó là mẹ tớ." Lâm Tiểu Ngọc nhỏ giọng đáp, mắt vẫn nhìn lên bảng, tay không ngừng ghi chép.
"Đó là mẹ cậu á..." Trịnh Thanh Thanh suýt chút nữa kêu lên, nhưng kịp nhận ra mình nói to quá, vội lấy tay bịt miệng, nhìn thấy thầy trên bục không chú ý tới mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp tục hạ giọng: "Đó là mẹ cậu thật hả? Trông mẹ cậu đẹp quá đi, thời thượng ghê, còn hơn cả mấy cô ở Hải thị nữa ấy. Nhìn cũng trẻ nữa, cậu không nói thì tớ tưởng là chị gái cậu đó."
Khóe môi Lâm Tiểu Ngọc đang ghi bài khẽ cong lên đúng vậy, mẹ cô chính là xinh đẹp, thời thượng và trẻ trung.
Khương Bích Xuân nghe được liền đảo mắt đồ nịnh nọt.
Đột nhiên cô ta mắt sáng lên, giơ tay nói: "Thưa thầy, Trịnh Thanh Thanh và Lâm Tiểu Ngọc đang nói chuyện riêng, ảnh hưởng đến việc học của em."
Trịnh Thanh Thanh ngẩng phắt đầu, nhìn khuôn mặt đen như than của thầy trên bục giảng, rồi lại nhìn Khương Bích Xuân đang mách lẻo, nghiến răng ken két.
Đồ chuyên mách lẻo!
"Trịnh Thanh Thanh, Lâm Tiểu Ngọc, đứng cuối lớp nghe giảng cho tôi."
Lâm Tiểu Ngọc ôm theo sách, vở và bút đứng dậy, không biện hộ gì, vì đúng là cô có nói chuyện trong giờ dù chỉ là một câu đáp lại.
Trịnh Thanh Thanh tức tối trừng mắt nhìn Khương Bích Xuân, trong lòng đầy áy náy nếu không phải do cô lắm lời, thì Lâm Tiểu Ngọc đâu bị liên lụy, tất cả là lỗi của cô.