Chương 380.2: Ông có là tổ tiên của nó cũng không được!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 16:09:43
Tôi không muốn tốn thời gian của giám đốc Khang."
"Cha, sao cha cứng đầu thế!" Lâm Quốc Đống bực mình.
Lâm Vĩnh Niên giơ tay: "Con đừng xen vào!"
"Được, con không xen. Cha muốn làm sao thì làm!" Lâm Quốc Đống nói, đầy bất mãn.
Lâm Vĩnh Niên: "..."
"Đồng chí Vân Thư, để tôi tiễn chị." Khang Đại Duy chống tay lên đầu gối, đứng dậy.
Lệ Vân Thư vội xua tay: "Không cần đâu, tôi tự đi được."
Dù bà từ chối, nhưng Khang Đại Duy vẫn tiễn bà xuống tận tầng trệt.
Lệ Vân Thư và Lâm Vĩnh Niên một trước một sau ra khỏi cổng nhà máy. Bà mở khóa xe đạp dựng ngoài cổng, đạp xe đi trước.
Trước khi đi còn lạnh giọng nói: "Tôi chờ ông ở đồn Công an."
"Ơ kìa, ông Lâm, mặt ông sao thế kia?" Giang Đại Triều từ phòng bảo vệ bước ra, há hốc nhìn ông ta.
Lâm Vĩnh Niên cúi đầu, lấy tay che mặt.
Giang Đại Triều nghiêng đầu soi: "Ối, ông Lâm, ai đánh ông thế? Mà không phải em gái ông vừa vào tìm ông sao?"
Em gái?
Lâm Vĩnh Niên lập tức hiểu ra, thì ra Lý Thư Bình sợ gác cổng không cho vào, nên mạo danh em gái ông ta là Lâm Thu Phương.
Ông ta không buồn đáp, đi thẳng sang bên kia đường chờ xe buýt.
Lâm Quốc Đống trở lại xưởng làm việc, vừa bước vào đã bị đồng nghiệp vây lại.
"Quốc Đống, sao mẹ cậu lại quen giám đốc nhà máy mình thế?"
"Sao mẹ cậu lại tên là Lệ Vân Thư?"
"Sao giám đốc lại đối với mẹ cậu khách khí như thế?"
Ai nấy nói rộn lên, mắt sáng như đèn, háo hức hóng chuyện.
"Làm gì đấy? Làm gì đấy?" Trưởng xưởng quát lớn,"Đang giờ làm việc, các anh có còn kỷ luật không hả!"
Thấy sắc mặt trưởng xưởng, mọi người vội tản ra, hẹn nhau tan ca rồi hỏi tiếp.
Trong văn phòng, Khang Đại Duy ngồi uống trà mà lòng còn băn khoăn, có nên gọi điện báo cho nhà họ Lệ chuyện Lâm Vĩnh Niên đòi kiện Lệ Vân Thư không?
Dù Lâm Vĩnh Niên có thật kiện, với quan hệ của hai người và nguyên nhân vụ việc, cùng lắm cũng chỉ đến mức bồi thường chút tiền, chẳng cần nhà họ Lệ ra mặt.
Nhưng nếu mình gọi điện, ít nhất tên tuổi mình cũng được nhắc đến trước mặt họ.
Cân nhắc một hồi, Khang Đại Duy vẫn quyết định gọi cho anh rể, vì bản thân ông không có số nhà họ Lệ.
Anh rể ông cũng không có, chỉ hỏi lại mấy câu, rồi bảo sẽ tìm người hỏi giúp, dặn ông chờ.
Lệ Vân Thư tới đồn Công an cũng không vào ngay.
Bả khóa xe xong, ngồi lên bồn hoa trước cổng đợi.
Sợ Lâm Vĩnh Niên đến thấy bà vào trước lại bới móc, nói bà "quen thân Công an, thông đồng".
Bà chờ gần nửa tiếng, Lâm Vĩnh Niên mới chậm chạp tới nơi.
Thấy ông ta, bà đứng dậy. Đợi ông ta nhìn thấy mình, bà mới quay người đi thẳng vào đồn.
Lâm Vĩnh Niên liếc bà, cúi đầu theo sau.
Vừa lúc đó, Uông Mai, cán bộ phụ trách hòa giải, vừa tiễn xong một cặp ra khỏi phòng, ngẩng đầu thấy bà liền cười: "Đồng chí Lệ, sao chị lại đến nữa? Lần này lại định kiện ai?"
Lệ Vân Thư chỉ tay ra sau: "Lần này tôi vừa là nguyên cáo, vừa là bị cáo."
Lâm Vĩnh Niên ngẩng đầu, giận dữ chỉ bà: "Hôm nay bà xông vào nhà máy, đánh tôi ra nông nỗi này, tôi tố bà tội cố ý gây thương tích!"
Lệ Vân Thư không hề yếu thế: "Còn ông, sáng nay tới trường vu khống, chửi bới, sỉ nhục, đánh con gái tôi, lại còn định cưỡng ép lôi con bé đi! Tôi tố ông tội vu khống, cố ý gây thương tích và bắt cóc bất thành!"
Một hơi, bà liệt kê cho Lâm Vĩnh Niên ba tội danh!