Nếu bị người khác nghe thấy rằng họ đang đồn chuyện riêng tư của giám đốc, để ông ấy biết thì khéo lại bị xử phạt.
"Nhầm rồi chăng? Sao giám đốc có thể từng theo đuổi mẹ tôi?"
Hai người đó hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Mẹ anh ta chỉ là cô nhi, còn giám đốc là sinh viên đại học, cha mẹ từng là lãnh đạo lâu năm của xưởng may.
Điều kiện tốt thế, sao lại thích mẹ anh ta?
Bà thím này chắc nhầm rồi.
"Không nhầm đâu, mẹ cậu hồi trẻ chính là hoa khôi của xưởng may, cánh trai trẻ thích bà ấy đông như quân Nguyên ấy chứ."
"Tôi tận mắt thấy giám đốc, lúc đó chưa làm giám đốc, chặn mẹ cậu trong phân xưởng tỏ tình, rồi bị từ chối đấy."
Bà vẫn còn nhớ rõ, đó là một buổi chiều mùa thu, tan ca bà để quên đồ nên quay lại xưởng, vô tình thấy người giờ là giám đốc tỏ tình với Lý Thư Bình.
Mẹ anh ta là hoa khôi của xưởng may, người thích bà ấy đông như quân Nguyên?
Lâm Kiến Thiết khó mà hình dung được mẹ mình từng là hoa khôi. Từ lúc anh ta nhớ được, mẹ chỉ là người phụ nữ giản dị, không ưa trang điểm, chẳng mấy nổi bật.
Không xấu, nhưng cũng chẳng đẹp gì.
"Không phải chứ? Giám đốc điều kiện tốt như vậy, sao mẹ tôi lại từ chối ông ấy?" Lâm Kiến Thiết không thể hiểu nổi.
Ai mà chẳng đồng ý nếu được người có điều kiện như thế theo đuổi?
Từ Thúy Hoa lắc đầu: "Còn sao nữa, chắc là mẹ cậu tự cảm thấy mình không xứng, điều kiện cách biệt như vậy, nhà giám đốc mà biết thì chắc chắn không chấp nhận."
Bà đoán là vậy, Lý Thư Bình hồi đó tuy xinh, nhưng mồ côi, hơi tự ti.
Lại còn rất sợ tiếp xúc với nam giới, mấy cậu định theo đuổi cô ấy mà mới tới gần, cô ấy đã tránh xa như thể người ta là mãnh thú.
"Giám đốc vốn tốt nghiệp cấp ba, rồi vào xưởng làm nhân viên văn thư. Sau khi bị mẹ cậu từ chối, ông ấy mới đi thi đại học."
"Đại học xong thì công tác ở phân xưởng hơn mười năm, đến khi giám đốc cũ nghỉ mới được điều về làm giám đốc."
"Dù giờ mẹ cậu đã già, nhưng hồi tôi còn làm ở xưởng, giám đốc đến phân xưởng kiểm tra, vẫn hay liếc nhìn mẹ cậu đấy."
Dù là tình đầu thời trai trẻ, đến già rồi vẫn có vài phần lưu luyến.
Lâm Kiến Thiết nghĩ, nếu giám đốc còn lưu luyến mẹ mình, để bà đi xin xỏ, có khi thật sự có thể giúp mình trở lại xưởng.
Nghĩ đến đó, anh ta không buồn quét nhà vệ sinh nữa, vứt luôn chổi và ki, chạy đi.
"Lâm Kiến Thiết, cậu chạy đâu thế? Không làm à?" Từ Thúy Hoa gọi với theo.
"Tôi đi tìm mẹ."
Lâm Kiến Thiết đến tiệm bánh chẻo lúc mười giờ rưỡi, Lý Thư Bình và mọi người đang gói bánh.
Lâm Kiến Thiết hai tay chắp sau lưng bước vào, nghĩ thầm: "Cái tiệm này cũng to thật đấy."
Lâm Tiểu Ngọc là người đầu tiên trông thấy anh ta: "Mẹ, anh hai đến rồi."
Lý Thư Bình qua cửa kính nhìn ra ngoài, thấy Lâm Kiến Thiết tay chắp sau lưng, lững thững đi vào, lập tức nhíu mày.
"Tên súc sinh này tới làm gì?"
Lâm Kiến Thiết thấy mọi người trong bếp, liền vẫy tay qua kính: "Mẹ, Tiểu Ngọc."
Liếc thấy Tần Dã, nhớ lại cú đấm của cậu ta, mặt anh ta biến sắc, chỉ tay nói: "Thằng nhãi kia, ra đây, hai ta đấu tay đôi!"
Tần Dã nghe thấy thế liền đặt khay bánh xuống, đứng dậy bước ra khỏi bếp.
Lâm Kiến Thiết nhìn cậu thiếu niên cao hơn mình cả cái đầu, cơ bắp rắn rỏi, vẻ mặt lạnh lùng mà bước tới, liền theo bản năng lùi lại hai bước.
Cái thằng oắt con này ăn gì mà lớn nhanh thế, sao lại to khỏe thế này?
"Muốn đánh tay đôi thì ra ngoài." Tần Dã lạnh lùng nói, nhìn vết bầm trên mặt Lâm Kiến Thiết chưa tan hết.
Cậu đã muốn đánh tên này từ lâu rồi.
Lý Thư Bình đang nặn bánh liền nhắc: "Tiểu Dã, đừng có đánh chết người ta đấy."
Tần Dã: "Thím Lý yên tâm, cháu biết nặng nhẹ."
Lâm Kiến Thiết: "..."
Đây là lời mẹ ruột nên nói à?