Chương 245.2: Dám coi thường ông, để xem ông trị mày thế nào!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:56:24
Bác sĩ hướng dẫn quay lại khoa nội trú, nghe nói cô bị người ta đánh, thấy mắt sưng vù, nửa mặt bầm tím, chẳng còn tâm trí nào làm việc, liền bảo cô về nhà nghỉ.
Buổi trưa khách đã tan hết, ngày nào cũng ăn bánh chẻo, Lệ Vân Thư cũng muốn đổi vị, nên làm món mì trộn tương đen.
Mì cán tay dai ngon, thêm dưa leo và cà rốt sợi, chan một muỗng to tương thịt bằm, trộn đều lên vừa thơm vừa đậm đà.
Lệ Triển Tường vừa ăn vừa xuýt xoa: "Ngon quá trời, cô không chỉ nên bán bánh chẻo, mà nên bán luôn cả mì trộn tương đen."
"Món mì của cô làm ngon ngang mấy tiệm lâu đời ấy chứ, mùa hè ăn món này mát và dễ ăn lắm."
"Vậy à?" Lệ Vân Thư cười,"Thế mai cô thử chuẩn bị một ít, không làm nhiều, lỡ không bán được thì cả nhà mình ăn."
Tần Dung gật đầu: "Tôi thấy được đấy."
Lệ Tiểu Ngọc ngồi đối diện cửa ra vào, thoáng thấy có người bước vào liền đứng dậy: "Hình như có khách đến, để cháu ra tiếp."
Lệ Tiểu Ngọc bước tới cửa, vừa đi được vài bước thì khựng lại kinh ngạc: "Chị Trăn Trăn?"
"Trăn Trăn? Là Trăn Trăn thật à?" Lệ Vân Thư đang bưng tô mì quay đầu nhìn lại, thấy cô cháu gái mắt đỏ hoe, nửa khuôn mặt sưng vù, ánh mắt đầy ấm ức.
"Cô ơi..." Lệ Trăn Trăn nghẹn ngào gọi, vừa mở miệng nước mắt đã tuôn ra.
Lệ Vân Thư biến sắc, đặt tô xuống rồi vội vàng bước tới.
"Sao thế này? Ai đánh con vậy?" Lệ Vân Thư kéo cháu gái vào trong tiệm, lo lắng hỏi.
"Hu hu hu..."
Bị cô mình hỏi vậy, Lệ Trăn Trăn càng ấm ức, khóc càng dữ.
Lệ Triển Tường cũng bỏ dở bữa ăn, bước đến bên chị họ, sốt ruột hỏi chuyện gì đã xảy ra? Ai đánh chị? Phải đi đánh lại hắn mới được!
Nhưng Lệ Trăn Trăn khóc không thành tiếng, cậu chỉ biết đứng đó sốt ruột.
Lệ Vân Thư kéo cháu gái ngồi xuống bàn, bảo Tiểu Ngọc đi lấy một chén nước mơ lạnh.
Đợi Lệ Trăn Trăn uống nước xong, ngừng khóc, bà mới từ tốn hỏi rõ đầu đuôi.
Lệ Trăn Trăn vừa sụt sịt vừa kể lại đầu đuôi sự việc. Đến khi kể ra người đánh là con trai cục trưởng Cục Giáo dục, Lệ Vân Thư cũng đoán được phần nào.
"Người đánh con, có phải là đối tượng mà cô cả con từng nói muốn giới thiệu cho con không?" bà hỏi.
Lệ Trăn Trăn gật đầu: "Chắc là vậy."
Lệ Triển Tường nhíu mày: "Sao lại đánh? Cô cả giới thiệu người yêu gì mà đi đánh người ta?"
Lệ Trăn Trăn lau nước mũi nói: "Lúc mới về, cô cả nói muốn giới thiệu, chị đã nói chưa muốn yêu đương, trước mặt ông bà cũng từ chối rồi."
"Nhưng sau đó không lâu, cô cả trực tiếp dắt người ta đến nhà hàng gần bệnh viện, bắt chị tới gặp. Cô cả nói chưa bàn với dượng, ông ấy không biết chị không muốn yêu, đã đồng ý với người ta nên không thể từ chối."
Lệ Triển Tường tức giận: "Cô cả làm vậy là sao? Rõ ràng chị đã nói không muốn, dù dượng đồng ý cũng có thể giải thích, nói chưa bàn bạc kỹ, từ chối khéo là được rồi!"
"Cô cả không nói không rằng, còn dắt người tới bệnh viện gặp chị, định ép chị đi xem mặt à?"
Càng nói càng tức, không ngờ cô cả lại không tôn trọng ý muốn của con cháu đến vậy!
Lệ Trăn Trăn hít mũi: "Cô cả bảo nếu sau khi đã đồng ý lại từ chối thì dượng sẽ mất mặt."
Tần Dung không nhịn được lên tiếng: "Sợ chồng mất mặt mà bắt cháu mình đi xem mặt trái ý? Sau đó nếu đã gặp mặt rồi, sợ từ chối sẽ làm mất lòng, thì chẳng lẽ còn ép cháu qua lại với người ta nữa chắc?"
"Đối phương là đồng nghiệp của dượng đúng không?" Tần Dung hỏi.
"Dạ." Lệ Trăn Trăn gật đầu.
Tần Dung bĩu môi: "Nói thẳng ra nhé, tôi thấy cô cả cháu chỉ coi cháu như công cụ kết thân thôi."
Vì muốn lấy lòng người ta, đem cháu gái, em gái, con em họ hàng ra mai mối là chuyện cô đã thấy quá nhiều rồi.