"Liên quan quái gì đến bà!" Lục Thường Dũng tức điên, gào vào mặt Lệ Vân Thư.
"Nhìn đi, nhìn đi, bị tôi nói trúng rồi nên tức quá, vỡ phòng tuyến rồi." Lệ Vân Thư chỉ hắn nói với Tần Dã và Tiểu Ngọc.
"Hì hì..." Lệ Tiểu Ngọc mím môi cười khẽ.
Lục Thường Dũng siết chặt nắm đấm, mẹ kiếp, hắn thật sự muốn đấm người.
Lệ Vân Thư nhìn thẳng phía trước: "Thật ra, không cần cậu nói tôi cũng biết, cậu cố ý đâm vào con gái tôi, hôm nay còn tụ tập mấy tên du côn ngoài xã hội, chặn đường đánh con gái tôi và Tần Dã, chẳng phải vì Triệu Tư Vũ sao?"
"Không phải vì cô ta!" Lục Thường Dũng vội vàng phủ nhận.
Triệu Tư Vũ đã dặn hắn, bất kể chuyện có thành hay không, tuyệt đối không được lôi Triệu Tư Vũ vào, cho nên hắn mới bịa chuyện Lệ Tiểu Ngọc đụng ngã mình để lấy cớ.
"Nhìn xem, lại nhìn xem, người có tật giật mình mới phủ nhận nhanh như vậy." Lệ Vân Thư lại chỉ hắn, nói với Tần Dã và Lệ Tiểu Ngọc.
Hai người đồng loạt gật đầu, ra vẻ "hiểu rồi".
Lục Thường Dũng phản bác ngay: "Bà già, đừng nói bậy! Chuyện này chẳng liên quan gì tới Tư Vũ cả! Hôm nay tôi chỉ muốn tính sổ vụ cô ta đụng ngã tôi thôi, không ai sai khiến hết!"
Lệ Vân Thư khẽ cười khẩy: "Cậu càng vội vàng phủ nhận, lại càng chứng tỏ đúng là như tôi nói."
"Là cậu tự mình muốn giúp Triệu Tư Vũ báo thù, hay là cô ta nhờ cậu giúp?"
Lục Thường Dũng nghiến chặt môi, cố chấp nói: "Tôi nói rồi, chuyện này không liên quan đến Triệu Tư Vũ!"
"Ha..." Lệ Vân Thư bật cười lạnh,"Cậu thích cô ta nên muốn bảo vệ cô ta, tất nhiên là không dám nhận rồi. Nhưng cậu thích người ta, còn người ta có thích cậu không?"
"..." Lục Thường Dũng nghẹn họng.
Triệu Tư Vũ thích ai, hắn rõ hơn ai hết.
"Triệu Tư Vũ thích Vu Cảnh Minh, hai người bọn họ thanh mai trúc mã, cùng lớn lên từ nhỏ. Cả lớp..." Lệ Tiểu Ngọc vừa nói vừa sửa lại,"Không đúng, cả trường đều biết."
"Nghe chưa?" Lệ Vân Thư quay sang nói,"Người ta có người mình thích rồi, cả trường ai cũng rõ."
"Người ta chẳng thích cậu, thế mà cậu còn vì cô ta xông pha, vì báo thù mà kéo đám côn đồ đi bắt nạt bạn học nữ. Cậu biết loại người như cậu được gọi là gì không?"
Lục Thường Dũng: "..."
Hắn không muốn biết, miệng bà già này có bao giờ nói được câu gì tử tế đâu.
Nếu hắn có thể nói hết suy nghĩ trong lòng, Lệ Vân Thư nhất định sẽ đáp ngay: "Thế cậu nói một câu tử tế cho tôi nghe xem nào?"
"Là gì ạ?" Lệ Tiểu Ngọc nghiêng người hỏi.
Lệ Vân Thư nói: "Là chó liếm."
"Bà..." Lục Thường Dũng trừng to mắt, bà già này dám mắng hắn là chó!
Cố Chấn Viễn khẽ cười: "Chó liếm?"
Lệ Vân Thư gật đầu: "Đúng vậy, rõ ràng biết đối phương không thích mình mà vẫn quỵ lụy, không có nguyên tắc, không có giới hạn, cứ nịnh bợ lấy lòng người ta, thì gọi là chó liếm."
"Nhìn cậu này đi," Lệ Vân Thư chỉ Lục Thường Dũng,"vì muốn lấy lòng Triệu Tư Vũ, mà đi trả thù thay, kéo cả đám xã hội đen đi chặn đường bắt nạt bạn học, thế chẳng phải là vô nguyên tắc, vô liêm sỉ sao?"
"Cho nên, không phải cậu này là chó liếm thì ai là chó liếm?"
Cố Chấn Viễn cười nhẹ: "Từ đó nghe cũng hợp đấy."