"Mẹ, một phần bánh chẻo nhân thịt heo cải thảo, một phần thịt heo dưa chua."
"Mẹ, thầy Vương gọi một bát mì tương."
"Mẹ, bác Tề gọi một phần bánh chẻo trứng hẹ."
Tần Dã, người còn mấy hôm trước vẫn thất thần, giờ tràn đầy sức sống.
Cả tiệm bánh chẻo đều nghe thấy cậu gọi "mẹ" vang dội khắp nơi.
Từ một con sói nhỏ lạnh lùng, cậu hóa thành chú chó nhỏ vui vẻ, thân thiết, hoạt bát.
"Ơ, Tiểu Dã, cậu đang gọi ai là mẹ thế?" một khách quen hiếu kỳ hỏi. Cũng chưa từng nghe nói ai trong tiệm là mẹ của cậu ta mà?
"Gọi bà chủ đó!" một khách quen đến ăn hôm trước liền giải thích.
"Đồng chí Thư Bình nhận Tiểu Dã làm con trai nuôi rồi. Hôm trước để mừng chuyện này, tiệm còn tặng món khai vị miễn phí nữa đấy."
Món tặng là miến trộn lạnh, tuy miễn phí nhưng ngon và nhiều, ai cũng khen.
"Thế à? Tôi đúng là bỏ lỡ rồi. Bảo sao hôm nay cậu ấy vui thế, hóa ra là có mẹ rồi!"
Nhiều khách quen đều biết Tần Dã từ nhỏ không có mẹ, cha lại là kẻ nghiện rượu. Thấy cậu được Lệ Vân Thư nhận làm con nuôi, ai nấy đều vui mừng thay cho cậu.
Buổi trưa ăn xong, Tần Dã đạp xe chở Lệ Vân Thư đi Cửa hàng Quốc doanh.
Người mẹ này muốn mua cho con trai một bộ quần áo mới tươm tất.
Nghe nói con gái mình nhận con nuôi, Lệ Lão và Dư lão thái cũng háo hức muốn gặp.
Lệ Vân Thư nói thứ Hai sẽ dẫn cậu đến.
Vào Cửa hàng Quốc doanh, Lệ Vân Thư đi thẳng đến quầy quần áo nam.
Áo sơ mi, áo len gile, áo khoác nhung kẻ, quần dài. Chỉ cần thấy hợp là bà liền bảo nhân viên lấy xuống cho Tần Dã thử.
"Áo sơ mi này lấy hai cái, áo len gile này một cái, áo khoác nhung màu nâu này một cái, hai kiểu quần này mỗi kiểu một chiếc nữa."
Lệ Vân Thư vừa chỉ vừa nói.
Tần Dã vội ngăn: "Mẹ, nhiều quá, chỉ cần một áo sơ mi với một quần là được rồi."
Mẹ đối với cậu quá tốt, nhưng cậu không muốn mẹ tốn kém.
"Có gì mà nhiều?" Lệ Vân Thư cười: "Trời sắp lạnh rồi, áo len và áo khoác sớm muộn cũng phải mặc."
Cậu vốn chẳng có mấy món quần áo tử tế.
Nhân viên bán hàng cũng phụ họa: "Đừng thấy bây giờ vẫn mặc sơ mi được, chứ qua vài hôm nữa gió lạnh về, phải mặc áo len và khoác ngay thôi."
"Lấy hết những thứ tôi nói, cô ghi hóa đơn giúp tôi." Lệ Vân Thư dặn.
Nhân viên vừa cười vừa viết hóa đơn, vừa quay sang Tần Dã nói: "Cậu em à, mẹ cậu thương cậu thật đấy, cậu đúng là có phúc."
Tần Dã cười đáp: "Mẹ tôi là người tốt nhất với tôi trên đời."
Giờ đây, cậu thực sự thấy mình là người hạnh phúc nhất.
-
"Bà thông gia?"
"Là chị đấy à, bà thông gia?"
Giọng gọi vang lên từ phía sau khiến Lệ Vân Thư thoáng ngẩn người.
Lúc đầu bà chưa phản ứng, đến khi người kia tiến lại gần, bà mới xác định đúng là gọi mình.
Đã quá lâu rồi bà không gặp phiên bản trẻ của "bà Trương", nên nhất thời không nhận ra.
Chỉ khi thấy nốt ruồi to mọc lông dưới cằm người kia, bà mới nhớ ra. Chẳng phải là mẹ của Trương Kiều sao?
"Ôi chao, bà thông gia, giờ trông chị khác xưa quá! Lúc nãy tôi không dám nhận, nghe giọng mới dám đến chào."
"Người có tiền quả thật khác, chị bây giờ vừa trẻ vừa có thần thái, nói chị chưa đến bốn mươi chắc ai cũng tin!".