Chương 8.1: Không trông được ai cả

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:30:52

Lâm Tiểu Ngọc ngơ ngác nhìn mẹ, trước kia mẹ luôn nói con gái học nhiều cũng vô dụng, phải chăm chỉ, tháo vát, tinh mắt nhanh tay thì mới gả được vào nhà tốt. Sao hôm nay không cho cô làm việc, lại còn bảo cô đi học? "Còn đứng đực ra đó làm gì, mau đi đi! Kỳ thi cuối kỳ này mà không vào được top hai mươi, mẹ đánh bể mông con!" Lý lão thái vì muốn con gái chuyên tâm học hành, hùng hổ hù dọa, còn đập nhẹ vào mông con một cái. Bà nhớ rõ, thành tích học tập của con gái trước giờ luôn ở mức top hai mươi trong khối. Lâm Tiểu Ngọc ôm mông bị vỗ, không những không sợ mà còn nhoẻn miệng cười. "Mẹ yên tâm, con nhất định không rớt khỏi top hai mươi đâu!" Không những không rớt, mà còn muốn vào top mười. Trước giờ vì mẹ luôn nói con gái học giỏi cũng chẳng được gì, không bao giờ khen ngợi nên cô chẳng mấy hứng thú với chuyện học hành. Vậy mà thành tích vẫn ổn. Nếu nghiêm túc học, vào top mười là chuyện nhỏ. Lâm Vĩnh Niên cũng nhìn Lý lão thái bằng ánh mắt quái lạ, bà ta đổi tính rồi sao, giờ còn bảo Tiểu Ngọc đừng dọn dẹp mà lo học? Trước kia bà ta bao giờ quan tâm chuyện học của con gái? Lý lão thái thấy ông ta nhìn mình, liền lườm một cái. "..." Lâm Vĩnh Niên trợn mắt, giận đến lồng ngực phập phồng: "Bà dám lườm tôi?" Dám chứ! Lý lão thái lại lườm thêm cái nữa. Lâm Vĩnh Niên giận đến bật dậy: "Bà đánh tôi ra nông nỗi này, tôi còn chưa truy cứu, mà bà lại còn lườm tôi?" Lý lão thái liếc nhìn khuôn mặt ông ta đầy vết xước đã đóng vảy, lạnh nhạt quăng hai chữ: "Đáng đời." Đánh còn muộn chán! Bà lẽ ra phải đánh từ lần đầu ông ta ra tay với mình lúc còn trẻ! Trước kia, bà từng nói chuyện với một bà cụ trong khu về chuyện bị chồng đánh, người ta nói bà quá nhu nhược. Phải ngay lần đầu tiên bị đánh là đáp trả thẳng tay, dù đánh không lại cũng phải đánh, hắn dùng tay thì mình dùng dao! Dù gì hắn cũng phải ngủ, chỉ cần mình đủ liều, hắn sẽ sợ. Bà cụ đó bảo chính mình đã làm thế, đánh hai lần là chồng sợ không dám động tay lần thứ ba. "..." Lâm Vĩnh Niên giận đến ngồi phịch xuống, tay ôm ngực hít sâu hai cái, nghiêm mặt nói với Lý lão thái: "Bà mắng tôi, đánh tôi, tôi coi như không chấp. Nhưng chuyện hôm qua bà làm náo loạn như thế, khiến Lưu Cầm mất mặt, lát nữa nó với Kiến Thiết về, bà đi xin lỗi nó, để cả nhà còn sống yên ổn với nhau." Không có gì quan trọng bằng việc cả nhà sống yên ấm với nhau. Lý lão thái cười nhạt, à, giờ không bắt xin lỗi em trai Lưu Cầm nữa, mà là xin lỗi Lưu Cầm? Hôm qua bà đã làm loạn tới mức ấy rồi, mà ông ta còn mơ tưởng bà sẽ đi xin lỗi, đúng là chuyện nực cười! "Ông muốn xin lỗi thì tự mà đi! Quỳ xuống, dập đầu cũng được! Bảo tôi xin lỗi nó? Đợi kiếp sau đi!" "... Bà..." Lâm Vĩnh Niên nghẹn lời, giận run người. Lâm Tiểu Ngọc ngồi bên giường ôm sách, lo cha mẹ lại đánh nhau. "Đó là vì để giữ hòa khí gia đình! Để cả nhà sống yên ổn!" Lâm Vĩnh Niên đập bàn, bực tức quát, không hiểu sao bà không chịu hiểu lòng ông. Ông là kiểu người cha cổ hủ, chỉ cần con cái sống tốt, bản thân chịu chút thiệt thòi, ấm ức cũng không sao. Lý lão thái: "À, để giữ hòa khí, sống yên ổn, thì người bị làm nhục như tôi phải cúi đầu xin lỗi con dâu? Tức là tôi rẻ mạt đúng không?"