Chương 220.2: Có thể đừng phát điên nữa được không? Gào to thế, để hàng xóm nghe thấy thì sao?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:53:54

Sự việc này khiến Lệ Vận Thù vừa không thể tiếp nhận, vừa bắt đầu nghi ngờ chính bản thân mình. Trịnh Quốc Bình cúi đầu đầy lúng túng, đúng là khẩu vị của ông ta hơi... đặc biệt. Hồ Mộng Liên kéo chăn ngồi dậy, sai bảo Trịnh Quốc Bình tìm quần áo cho mình. Vừa mặc, bà ta vừa nói: "Tiểu Lệ à, chuyện này là chị có lỗi với em. Em từng khen cái vòng cổ ngọc lục bảo của chị đẹp, em thích đúng không? Ngày mai chị tặng em luôn nhé." "Nhưng chuyện hôm nay, mong em đừng để lộ ra ngoài. Lộ ra thì cả hai nhà đều khó sống. Em nói có đúng không?" "Mọi người đều làm chung một đơn vị, sống cùng một tòa, làm rùm beng lên cũng chẳng hay ho gì." Lệ Vận Thù không đáp, hai hàm răng nghiến chặt, chỉ muốn xé rách cái mặt trơ tráo của người đàn bà này. Mình kính trọng gọi chị chị em em, ai ngờ lại bị cắm sừng ngay trong nhà. Ba phút sau, Hồ Mộng Liên chỉnh tề xong, vuốt tóc, kẹp lên bằng chiếc kẹp để ở đầu giường, rồi mỉm cười nói: "Chị đi trước nhé, hai vợ chồng từ từ nói chuyện, đừng có đánh nhau đấy." Vừa mở cửa ra thì đúng lúc gặp Trịnh Tân Cường, người vừa bị Trịnh Quốc Bình sai đi xem phim. Hai người nhìn nhau sững lại. "Bác Hồ, sao bác lại ở nhà cháu?", Trịnh Tân Cường ngạc nhiên hỏi. Mẹ đâu có nhà, sao bác Hồ lại tới? "À à... bác lên tìm mẹ cháu nói chút việc.", Hồ Mộng Liên cố ý nói lớn, để nhắc nhở hai người trong phòng. Trịnh Tân Cường nhìn vào trong nhà: "Mẹ cháu hôm nay về sớm vậy ạ?" "Ừ, về sớm lắm. Làm bác hết hồn." "Bác đi trước đây." "Bác Hồ đi cẩn thận ạ." Nhìn theo bóng bác Hồ khuất dưới cầu thang, Trịnh Tân Cường đóng cửa lại, vừa đi vào vừa nói: "Cha, cái phim cha bảo con đi xem chán lắm. Con chưa xem hết đã phải bỏ về rồi." Vừa vào đến nhà, thấy phòng khách trống trơn, cậu hơi ngạc nhiên rồi đi tới phòng ngủ, gõ cửa: "Cha, mẹ, hai người làm gì trong phòng mà đóng cửa vậy?" Vừa nãy bác Hồ mới ra, giờ cha mẹ lại trong phòng đóng cửa? Thật kỳ quặc. Lệ Vận Thù nhìn căn phòng còn lộn xộn, cố lấy lại bình tĩnh, nói qua cánh cửa: "Mẹ với cha có chuyện cần nói, lát nữa sẽ ra." "À, vâng." Tân Cường đi lấy kem trong tủ lạnh, vừa ăn vừa ngồi xem TV. Dọn dẹp lại trong phòng xong, Trịnh Quốc Bình và Lệ Vận Thù bước ra ngoài, làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Tân Cường tò mò hỏi: "Mẹ, mẹ với cha có chuyện gì bí mật mà không cho con biết vậy?" Lệ Vận Thù hít sâu một hơi, đáp: "Không phải bí mật gì cả, mẹ chỉ muốn nói với cha trước, rồi mới nói với con." "Là chuyện gì vậy mẹ?" Lệ Vận Thù ngồi xuống ghế salon: "Con gái ruột của ông bà ngoại con... được tìm thấy rồi!" "Cái gì cơ?!", Trịnh Tân Cường giật mình. Trịnh Quốc Bình cũng mở to mắt, nhưng không phát ra âm thanh, dù sao cũng 'đã biết' chuyện, nếu tỏ ra ngạc nhiên thì... lộ ngay. "Không thể nào! Mất tích hơn bốn mươi năm rồi mà cũng tìm được?" Nếu con gái ruột của ông bà được tìm thấy, thì thân phận của mẹ mình, một đứa con nuôi, chẳng phải trở nên lúng túng sao? Và bản thân cậu, một đứa cháu ngoại "nuôi", cũng sẽ chẳng khác gì người ngoài...