Chương 154.2: Làm thành quá đáng, trở mặt vô tình, không chừa đường lui!

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:47:22

Dứt lời liền ôm cháu ngoại Anh Anh rời đi, Hàn Văn Quang không cho mang con bé đi. "Anh Anh là con gái tôi, các người không được đưa nó đi." Cổ Minh lập tức kéo tay áo Anh Anh lên: "Anh còn dám nói Anh Anh là con gái anh, em gái tôi không có ở nhà mới một tháng, mà người nó toàn là vết bầm tím đây này." Triệu Văn Quyên cúi đầu nhìn, thấy trên cánh tay cháu ngoại toàn là vết bầm do bị véo, tức đến run cả người. "Ai làm chuyện này?!" Tào Chiêu Đệ chột dạ cúi đầu: "Là đứa nha đầu này không nghe lời." Trẻ con không nghe lời thì phải đánh, bà ta nghĩ vậy. Triệu Văn Quyên đưa cháu cho con trai bế, xắn tay áo lại lao vào đánh Tào Chiêu Đệ thêm trận nữa. Hàng xóm nhà máy nước thấy vết thương trên người Anh Anh cũng không ai vào can. Tào Chiêu Đệ bị đánh nằm dưới đất khóc lóc thảm thiết, Triệu Văn Quyên như gà mẹ giành được chiến thắng, ôm cháu ngoại rời đi. Hàn Văn Quang bị hàng xóm chỉ trích, không còn mặt mũi nào ngăn cản nữa, nhìn căn nhà ngổn ngang mà hối hận, mà phẫn hận. Hối hận vì lúc vợ sinh, hắn lại vì muốn trị cô và mẹ vợ mà cố tình chống đối họ. Phẫn hận vì người nhà họ Cổ và Cổ Đại Yến lại làm thành quá đáng, trở mặt vô tình, không để lại chút đường lui. Ba giờ chiều, Lâm Tiểu Ngọc mang bài toán còn dang dở vì bận đi ăn tiệc buổi sáng đến cửa hàng làm tiếp. Tuy trong phòng cô có bàn học, nhưng cô thích vừa làm bài vừa nghe mẹ với thím Tần trò chuyện. Làm được một lúc thì bị một câu hỏi trắc nghiệm làm khó, đang nhíu mày suy nghĩ thì Tần Dã cầm đồ đi ngang sau lưng buột miệng nói: "Chọn B." Lâm Tiểu Ngọc quay đầu nhìn cậu một cái, thấy cậu đã cầm đồ đi vào bếp. Cô thử suy nghĩ theo hướng B như Tần Dã nói, tính lại một lần, phát hiện đáp án thật sự là B. Mắt cô sáng lên, cầm mấy câu hỏi điền còn chưa làm đến hỏi cậu tiếp. "Anh Tiểu Dã, câu này anh biết đáp án không? Em tính kiểu gì cũng không ra." Tần Dã không biết mánh của cô, cầm bài xem một lát, lại đi đến bàn học của cô, cầm bút tính toán trên giấy nháp. Tần Dung thấy thế thì liếc mắt ra hiệu cho Lý Thục Bình. "Chị Lý, chị nhìn kìa." Lý Thục Bình quay đầu, thấy Tần Dã cầm bút viết gì đó trên giấy, như đang giải toán. Tiểu Ngọc ngạc nhiên đứng bên cạnh ngó đầu nhìn theo. Tần Dung nói: "Bài của Tiểu Ngọc là toán cấp ba đấy, thằng nhóc này biết thật à?" Lý Thục Bình lắc đầu, tỏ ý không biết, nhưng nếu cậu ấy giải được thì ít nhất là đọc hiểu được. "Đúng thật, đáp án là 5, anh Tiểu Dã giỏi thật đấy, ngay cả đề toán cấp ba cũng giải được." Lâm Tiểu Ngọc ngạc nhiên nói. Tần Dung và Lý Thục Bình liếc nhau, thằng nhóc này đúng là thông minh. Tần Dã khẽ nhếch môi, chẳng thấy mình có gì giỏi. "Anh Tiểu Dã, sao anh biết toán cấp ba vậy?" Lâm Tiểu Ngọc tò mò hỏi. Tần Dã: "Hồi học cấp hai, tôi có đọc sách toán cấp ba." Hồi đó, thầy Trương thấy cậu học quá nhanh, học xong hết kiến thức cấp hai rồi, trên lớp toàn ngủ gật nên đưa cho cậu sách toán cấp ba xem. Vì vậy, trong giờ học toán, cậu đọc sách toán cấp ba, chỗ nào không hiểu thì tan học hỏi thầy Trương. Cho nên kiến thức toán cấp ba, cậu cũng biết sơ sơ. Cậu vốn thích đọc sách, năm mười sáu tuổi từng giúp một ông già làm ở trạm thu gom phế liệu đi thu đồ cũ, thỉnh thoảng sẽ nhận được mấy quyển sách giáo khoa cấp ba, thậm chí đại học, cái nào thấy hay là đọc. Dù có quyển đọc không hiểu cũng vẫn đọc. "Anh Tiểu Dã giỏi thật đấy, mới học cấp hai đã đọc sách toán cấp ba, mà còn đọc hiểu, đến giờ vẫn nhớ được, anh phải đi học cấp ba, thi đại học mới đúng!" Lâm Tiểu Ngọc nhìn Tần Dã đầy cảm phục. Tần Dã lắc đầu, buông bút rời đi. Lâm Tiểu Ngọc nhìn bóng lưng cậu, phồng má lên, anh Tiểu Dã có thiên phú như vậy, nếu không học tiếp để thi đại học thì tiếc thật đấy.