Triệu Tư Vũ cũng theo sau từ xa, cốt là để đề phòng Vu Cảnh Minh lại làm phiền Lệ Tiểu Ngọc.
Dù họ đã thành vợ thành chồng nhiều năm, nhưng trong lòng cô ta vẫn thừa biết, Vu Cảnh Minh vẫn còn nặng lòng với cô Lệ Tiểu Ngọc này, vẫn thường xuyên xem những tin tức liên quan.
Lệ Tiểu Ngọc đã bước sang tuổi ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình, biết đâu gặp lại Cảnh Minh nhà mình, lại muốn ve vãn thì sao.
Các vị lãnh đạo nhà trường tiễn Lệ Tiểu Ngọc ra tận cổng.
"Thôi được rồi, mọi người quay vào đi, không cần tiễn xa nữa." Lệ Tiểu Ngọc dừng bước, nói một cách lịch sự, trang nhã.
Vu Cảnh Minh vươn cổ nhìn xung quanh rồi nói với hiệu trưởng: "Thưa hiệu trưởng, giờ này khó gọi xe lắm, hay là để tôi lấy xe của trường, đưa Tiến sĩ Lệ một đoạn nhé?"
Các vị lãnh đạo đều liếc nhìn anh ta, bụng nghĩ: Ai đưa tiễn cũng được, chứ không thể là anh ta.
Lệ Tiểu Ngọc cầm điện thoại lên xem, rồi đáp: "Không cần đâu, đã có người đến đón tôi rồi."
Vừa dứt lời, một chiếc xe con màu đen đã đỗ lại bên đường.
Cửa xe mở ra, một thanh niên cao ráo, mặc âu phục chỉnh tề, khí chất hơn người, khoảng hơn ba mươi tuổi bước xuống.
"Tiểu Ngọc." Người đàn ông giơ tay, bước về phía Lệ Tiểu Ngọc.
Lệ Tiểu Ngọc cười, giơ tay đáp lại.
Các vị lãnh đạo nhà trường nhìn người đến, ngạc nhiên reo lên: "Đây chẳng phải là Tiến sĩ Hoắc sao?"
Người đến không ai khác, chính là sư huynh đồng môn của Lệ Tiểu Ngọc, Hoắc Chung Minh, cũng là một tiến sĩ nổi tiếng trong giới Hóa học.
Đồng thời cũng là bạn trai đã yêu nhau năm năm với Lệ Tiểu Ngọc, sắp sửa kết hôn.
Hoắc Chung Minh cười, lần lượt bắt tay với các vị lãnh đạo nhà trường.
Vu Cảnh Minh nhìn Hoắc Chung Minh đến đón Lệ Tiểu Ngọc, trong lòng cảm thấy bối rối khó tả, nhìn Lệ Tiểu Ngọc hỏi: "Tiểu Ngọc, em và Tiến sĩ Hoắc là..."
Nghe thấy Vu Cảnh Minh gọi "Tiểu Ngọc", Hoắc Chung Minh hơi nhíu mày, đưa tay trực tiếp choàng vai Lệ Tiểu Ngọc rồi hỏi: "Em yêu, vị này là..."
Lệ Tiểu Ngọc: "Đây là bạn học cấp ba của em, cũng là thầy giáo ở trường này."
"Em yêu" - cách xưng hô này đã nói rõ mối quan hệ giữa Hoắc Chung Minh và Lệ Tiểu Ngọc là gì.
"Thì ra là bạn học cấp ba của Tiểu Ngọc, rất hân hạnh được làm quen." Hoắc Chung Minh cười, đưa tay ra với Vu Cảnh Minh.
Vu Cảnh Minh nhìn bàn tay to lớn, gân guốc của đối phương, đưa tay ra bắt.
Triệu Tư Vũ từ bên cạnh xông ra, nhìn người đàn ông ưu tú, điển trai đứng cạnh Lệ Tiểu Ngọc, trong mắt tràn đầy ghen tị.
Cô ta luôn tự cho mình hơn Lệ Tiểu Ngọc về mặt gia đình, lấy được Vu Cảnh Minh làm giáo viên đại học, lại còn có con trai.
Nhưng cô ta không ngờ, Lệ Tiểu Ngọc tuy chưa kết hôn, lại có một đối tượng xuất sắc đến vậy.
"Anh là bạn trai của Lệ Tiểu Ngọc à?" Triệu Tư Vũ nhìn Hoắc Chung Minh hỏi.
Hoắc Chung Minh nhìn người phụ nữ đột ngột xuất hiện, nhíu mày gật đầu: "Đúng vậy."
Triệu Tư Vũ: "Vậy chắc anh chưa biết đâu nhỉ? Hồi đi học, Lệ Tiểu Ngọc từng yêu một tên du côn trong lớp bọn tôi, cô ta còn ăn kem que của người ta nữa."
Lệ Tiểu Ngọc mặt mày vô cùng chán nản: "Triệu Tư Vũ, đã hơn mười năm rồi, cái tật thích bịa đặt của cô vẫn chưa bỏ được sao?"
"Bịa đặt là vi phạm pháp luật, nếu cô thực sự không sửa được, tôi không ngại đưa cô vào tù để cô sửa cho tốt." Lệ Tiểu Ngọc lạnh lùng nhìn Triệu Tư Vũ nói.
"Bao nhiêu năm rồi, quả thật là không có chút tiến bộ nào."
Triệu Tư Vũ: "..."
Vu Cảnh Minh cảm thấy vô cùng xấu hổ, trừng mắt nhìn Triệu Tư Vũ: "Cô có thể ngậm miệng lại được không? Lệ Tiểu Ngọc yêu Trương Thiết Quân hồi nào? Rõ ràng chỉ là Trương Thiết Quân luôn theo đuổi và quấy rối cô ấy thôi."
Hoắc Chung Minh cười nói: "Chuyện này tôi thực sự không biết. Nhưng mà, xem ra bạn gái tôi hồi đi học đã ưu tú đến mức khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị rồi."
"Ngưỡng mộ" là các bạn nam, còn "ghen tị" đương nhiên là người đàn bà trước mắt này.