"Đinh linh đinh linh đinh linh..."
Chuông tan học vang lên, thầy cô giao xong bài tập cuối tuần, tuyên bố tan học, học sinh liền khoác cặp, vui vẻ chạy ra khỏi trường.
Lệ Tiểu Ngọc phải về nhà họ Lệ, không cùng đường với Trịnh Thanh Thanh, nên hai người tách nhau ngay dưới lầu dạy học.
"Tiểu Ngọc, hẹn gặp thứ hai."
"Hẹn gặp thứ hai." Lệ Tiểu Ngọc vẫy tay, cầm chìa khóa, đi về phía nhà xe đạp.
Tìm được xe mình, cô cúi người mở khóa.
Vu Cảnh Minh đi tới bên cạnh, vừa mở khóa xe mình vừa hỏi: "Tiểu Ngọc, mặt cậu còn đau không?"
Lệ Tiểu Ngọc không muốn đáp lời cậu ta, chỉ qua loa lắc đầu.
Mặt vẫn còn hơi đau, còn hơi bầm xanh.
Vu Cảnh Minh nói: "Cậu đừng sợ cha cậu, lần sau ông ta còn tới, mình cũng sẽ bảo vệ cậu."
"Cảm ơn, nhưng thật sự không cần." Lệ Tiểu Ngọc đẩy xe ra khỏi nhà xe.
Vu Cảnh Minh bỏ khóa vào giỏ trước, vội vàng đẩy xe đuổi theo.
"Thư viện trung tâm thành phố vừa về một lô sách mới, trong đó có mấy bộ danh tác cô dạy Văn khuyên đọc, mai chúng mình đi xem nhé?" Vu Cảnh Minh đi sóng đôi, nói.
Lệ Tiểu Ngọc cau mày, thấy Vu Cảnh Minh hơi ồn: "Không đi, mai mình bận."
Mai là sinh nhật ông Chu, cả nhà phải đi.
Triệu Tư Vũ hôm nay trực nhật, dọn xong lớp mới được về. Triệu Tư Vũ đứng trên hành lang tầng hai, thấy Vu Cảnh Minh và Lệ Tiểu Ngọc đẩy xe,"vừa nói vừa cười" đi cạnh nhau, liền siết chặt cái chổi trong tay.
Vu Cảnh Minh nhíu mày: "Cuối tuần cậu lại về quán nhà làm à? Tiểu Ngọc, bây giờ là giai đoạn then chốt, nếu muốn đỗ đại học, ngày nghỉ nên đọc sách nhiều hơn, chứ không phải bưng bê trong quán."
Bước chân Lệ Tiểu Ngọc khựng lại. Cô rất không thích cái giọng lên lớp này.
Cô quay sang nhìn: "Lớp trưởng, người đứng nhất là mình, người đứng nhì là cậu. Vậy nên chắc mình không cần cậu dạy phải sắp xếp thời gian học thế nào."
Nói xong, cô đẩy xe đi ra cổng trường, còn Vu Cảnh Minh bị câu nói ấy ghim chặt tại chỗ, mặt đen như đáy nồi.
Vu Cảnh Minh nghiến chặt răng hàm, nhìn bóng lưng cô: "Lệ Tiểu Ngọc, cậu làm mình quá thất vọng."
Cổng trường có một chiếc xe jeep đang đỗ, học sinh đi ngang đều nhìn mấy lượt.
"Xe jeep đâu ra mà đỗ trước cổng đúng giờ này, chẳng lẽ đến đón người?"
"Trường mình có ai nhà đi được xe thế này à?"
"Trước giờ chưa thấy, biết đâu lãnh đạo đến thị sát."
"Thôi đi, lãnh đạo mà đến, trường chả báo trước bắt chúng mình tổng vệ sinh. Vậy chắc không phải thị sát."
Lệ Tiểu Ngọc đẩy xe ra cổng, chân đạp lên bàn đạp chuẩn bị leo xe thì nghe có người gọi: "Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc!"
Cô ngoảnh lại, thấy bên kia đường là chiếc jeep quen thuộc, mẹ ngồi ghế sau, thò đầu và tay ra vẫy.
"Mẹ." Cô kêu một tiếng, đẩy xe chạy qua.
Không ít học sinh sững người, chiếc xe này tới đón Lệ Tiểu Ngọc sao?