Đầu những năm 80, tình trạng nhà ở trong thành phố vẫn còn vô cùng căng thẳng.
Lý lão thái muốn thuê nhà, nhưng cần phải có sổ hộ khẩu. Mà hộ khẩu của bà lại dính với Lâm Vĩnh Niên, mà nhà họ Lâm thì đang có nhà ở, như vậy là không đủ điều kiện để thuê nhà lúc bấy giờ.
"Nhưng tôi đã ly hôn với ông ấy rồi mà, đã ly hôn tức là hai nhà rồi, chẳng lẽ ly hôn rồi còn ở chung với ông ta à?"
Cán bộ làm thủ tục liếc bà một cái, kiên nhẫn giải thích: "Trường hợp như của bà thì phải tách hộ khẩu của bà và con gái ra khỏi hộ khẩu nhà chồng cũ."
"Thế phải đi đâu làm?"
"Đến Công An làm. Bà và chồng cũ cùng mang theo sổ hộ khẩu."
"Được, cảm ơn đồng chí."
Lý lão thái rời khỏi đó, cán bộ quay sang nói với đồng nghiệp bên cạnh: "Bà này lớn tuổi rồi mà còn đi ly hôn nữa chứ."
"Ấy, nói thật, nếu không phải sống không nổi thì ai mà đi ly hôn chứ."
"Cũng đúng..."
Lý lão thái lại hấp tấp quay về nhà, gọi Lâm Vĩnh Niên cùng đến Công An tách hộ khẩu.
Lâm Vĩnh Niên chẳng mấy muốn đi, nhưng lại sợ Lý lão thái nghĩ ông ta không muốn tách vì còn quyến luyến, nên trong lòng đang nghẹn một bụng khí vẫn quyết định đi theo.
Hai người đến bộ phận quản lý hộ khẩu, mang theo giấy ly hôn và bản thỏa thuận ly hôn có đóng dấu, làm thủ tục tách hộ khẩu.
Sổ hộ khẩu cũ bị hủy, cả hai đều được cấp sổ mới. Sổ của Lâm Vĩnh Niên mất đi hai trang, còn Lý lão thái thì có được sổ riêng, trên đó còn ghi rõ bà là chủ hộ.
Lý lão thái nhìn thấy chữ "chủ hộ" trên trang đầu, lòng vô cùng thỏa mãn. Giờ bà không còn là người "giữ bếp" trong nhà nữa, mà là "chủ một nhà".
Bốn mươi lăm tuổi là độ tuổi xông pha, bà phải cố gắng, phải phấn đấu, phải kiếm tiền, để đưa Tiểu Ngọc sống những ngày thật tốt.
Chỉ trong một ngày, vợ chồng hơn hai mươi năm chung sống không chỉ ly hôn mà hộ khẩu cũng tách rồi.
So với niềm vui của Lý lão thái, Lâm Vĩnh Niên trông có phần uể oải, ủ rũ.
Lý lão thái cẩn thận kẹp sổ hộ khẩu mới và giấy ly hôn vào cùng nhau, ưỡn ngực ngẩng đầu đi ra ngoài, Lâm Vĩnh Niên thì mặt mày tiu nghỉu đi theo phía sau.
Tiểu Triệu nhìn bóng lưng hai người, nói với đồng nghiệp: "Hai ông bà già này thú vị thật, lớn tuổi thế rồi còn ly hôn, tách hộ khẩu, mà nhìn bà ấy còn vui vẻ nữa chứ."
"Ai đấy?" Một giọng nam trầm vang lên.
Tiểu Triệu quay đầu lại, lập tức đứng bật dậy: "Đội trưởng Cố! Em không nói anh đâu ạ, em nói đôi vợ chồng kia kìa."
Tiểu Triệu chỉ vào Lý lão thái, người đang dừng lại ngoài sân, ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Đội trưởng Cố cũng từng ly hôn, ly vào năm kia, cũng hơn bốn mươi tuổi lúc ấy.
Là người duy nhất trong Cục Công An từng ly hôn, dĩ nhiên trở thành chủ đề bàn tán của mọi người.
Tiểu Triệu sợ Đội trưởng Cố hiểu lầm là họ đang nói xấu sau lưng, nên phản ứng hơi mạnh.
Cố Chấn Viễn nhìn theo hướng Tiểu Triệu chỉ, thấy một người phụ nữ trung niên mặc áo vải xanh, tóc để kiểu đuôi tôm, đang đưa tay che nắng, ngẩng đầu nhìn trời, môi mỉm cười, tựa như đang đón chào một cuộc sống mới.
Ánh nắng chiều chiếu xuống, bao trùm lấy bà trong vòng sáng vàng nhạt, khiến cả con người bà như đang phát sáng.