Trịnh Quốc Bình và Lệ Vận Thù ở nhà đánh nhau ầm ĩ, đến mức hàng xóm đối diện và trên dưới lầu bị tiếng ồn làm phiền phải gõ cửa khuyên can, hai người mới chịu dừng.
Cả hai cũng đã mệt rã rời, trong nhà bừa bộn như bãi chiến trường.
Trịnh Quốc Bình ngồi tựa chân bàn, trên mặt và cổ đầy vết cào, áo quần bị xé rách.
Lệ Vận Thù cũng chẳng khá hơn, một mắt bầm tím, trên mặt chồng chéo mấy dấu bàn tay, khóe miệng rớm máu, tóc rối như tổ quạ, những chỗ khác trên người còn không ít vết bầm.
"Lệ Vận Thù, lão tử phải ly hôn với cô! Ngày kia đi ly hôn." Trịnh Quốc Bình nghiến răng nói.
Lệ Vận Thù cười lạnh: "Ly hôn ư, đừng có mơ. Giờ tôi không còn công việc thể diện, nhà họ Lệ cũng mặc kệ tôi, anh liền muốn đá tôi đi. Tôi nói cho anh biết, không đời nào, Trịnh Quốc Bình."
Trong lúc đánh nhau, bà ta đã biết lý do ông ta phát điên đánh mình, cũng biết nhà họ Lệ về sau sẽ không quản mình nữa. Tất cả đều là lúc hai bên chửi nhau, Trịnh Quốc Bình hét lên mà lộ ra.
Lệ Vận Thù sẽ không ly hôn. Bà ta không thể để ngay cả cái nhà này cũng mất. Bây giờ bà ta chỉ còn mỗi căn nhà này, không thể để mất nốt.
Sự nghiệp đã thất bại để người ta chê cười, hôn nhân gia đình càng không thể thất bại thêm lần nữa cho người ta xem trò vui.
Hơn nữa, nếu ly hôn, Trịnh Quốc Bình thế nào cũng cưới nữa, biết đâu còn sinh thêm con, đến lúc đó sẽ tranh gia sản nhà họ Trịnh với Tân Cường.
Có mẹ kế ắt có cha ghẻ, bà ta không thể để gia sản của con trai mình bị con trai do vợ sau của Trịnh Quốc Bình sinh ra cướp mất.
Nhà họ Trịnh vẫn có chút của nả, chỉ là giờ đều trong tay ông bà già nắm chặt.
Trịnh Quốc Bình thở hổn hển: "Cô với Lệ Bác Diễn hại lão tử thành ra thế này, lão tử còn không thể ly hôn với cô sao? Lệ Vận Thù, nói cho cô hay, cuộc hôn nhân này lão tử nhất định ly!"
"Được thôi, nếu anh không sợ chuyện gian tình giữa anh với Hồ Mộng Liên vỡ lở cho thiên hạ biết, thì cứ đi ly hôn!"
Nhìn Trịnh Quốc Bình đột nhiên á khẩu, Lệ Vận Thù mỉm cười hỏi: "Chuyện này mà truyền ra, e là anh không chỉ bị xử lý khiển trách, giáng cái chức đơn giản vậy đâu, phải không?"
Cơ bắp trên má Trịnh Quốc Bình giật liên hồi. Nếu việc ấy lộ ra, ông ta chẳng những mất chức, mà còn hết đường làm người.
Lệ Vận Thù leo lên sofa ngồi, nhìn khuôn mặt tái mét của Trịnh Quốc Bình: "Ngày mai tôi muốn thấy sổ tiết kiệm của nhà, còn lương sau này của anh vẫn như trước, nộp cho tôi hai phần ba. Bằng không, tôi để mọi người đều biết trò dơ bẩn giữa anh với Hồ Mộng Liên."
Trước đây Lệ Vận Thù giấu chuyện này, sợ người khác biết, là vì cảm thấy mất mặt, cũng muốn giữ lấy gia đình mình. Nhưng Trịnh Quốc Bình đã đòi ly hôn, bà ta còn sợ gì nữa.
Xem như bị Lệ Vận Thù túm trúng tử huyệt, Trịnh Quốc Bình không còn gào đòi ly hôn. Chiều hôm ấy, ông ta trở về nhà cha mẹ lấy sổ tiết kiệm mang về giao cho Lệ Vận Thù.
Sau hai ngày điều tra, chuyện của Trịnh Quốc Phương và Trịnh Quốc Bình có kết quả.
Tố cáo là sự thật: đúng là Trịnh Quốc Bình hơn mười năm trước đã lợi dụng chức vụ, tráo đổi suất công tác giữa Trịnh Quốc Phương và Ninh Xuân Thảo.
Trong thời gian điều tra, còn có nhiều học sinh tố Trịnh Quốc Phương trong quá trình dạy học nhiều lần vô cớ phạt, đánh mắng, sỉ nhục học sinh, coi học sinh là nơi trút giận, sai học sinh làm việc riêng, gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng, trái với đạo đức nhà giáo.
Trịnh Quốc Phương bị Nhất Trung khai trừ, đồng thời phải viết thư xin lỗi Ninh Xuân Thảo, người bị cô ta tráo đổi suất năm ấy.