"Đằng sau đó đều là bạn cậu sao?" Cố Chấn Viễn qua kính chiếu hậu nhìn Lục Thường Dũng hỏi.
Lục Thường Dũng lắc đầu: "Không phải, đều là đàn em của anh tôi."
Cố Chấn Viễn hỏi: "Anh của cậu là ai?"
Lục Thường Dũng đáp: "Anh tôi là đại ca của băng Long Hổ."
Cố Chấn Viễn trong mắt thoáng hiện một nụ cười lạnh: "Đại ca băng Long Hổ à, thế thì anh cậu cũng khá đấy."
"Đúng rồi." Lục Thường Dũng kiêu hãnh ngẩng cằm nói: "Nhưng sớm muộn gì tôi còn giỏi hơn anh tôi."
Lệ Tiểu Ngọc và Tần Dã trong gương nhìn nhau, đáy mắt đều thoáng cười khinh.
Tên Lục Thường Dũng này đúng là ngớ ngẩn, chú Cố đang moi móc chuyện của hắn đấy!
Hơn nữa dáng vẻ của chú Cố, làm sao giống một chú công an đội trị an bình thường?
Vả lại, lời chú Cố moi ra cũng có sơ hở, Lục Thường Dũng vẫn không phát hiện, hỏi gì đáp nấy.
Xe sắp đi qua tiệm bánh chẻo thì Cố Chấn Viễn nhận ra tiệm vẫn sáng đèn, cửa vẫn mở.
Có người đứng ở cửa nhìn ra, dáng người giống chị Vân Thư.
Lệ Tiểu Ngọc cũng thấy, khẽ khục hai tiếng rồi nói: "Chú công an, trước mặt là cửa hàng của mẹ cháu, mẹ cháu đang đợi tụi cháu về, cháu có thể cho mẹ cháu biết là tụi cháu bị chú bắt rồi không? Không thì mẹ cháu sẽ lo lắng mất."
Lục Thường Dũng cười khinh: "Cho biết hay không thì có khác gì, nhưng nói cho mẹ cô biết cũng tốt, để mẹ cô chuẩn bị nhiều tiền hơn, không thì hai đứa còn phải vào tù chịu khổ."
Lệ Tiểu Ngọc lườm một cái.
Cố Chấn Viễn cho xe dừng trước cửa tiệm, Lệ Vân Thư thấy chiếc Jeep quen, trước tiên cũng ngẩn ra.
Rồi thấy con gái Tiểu Ngọc thò đầu ra cửa sổ ngồi bên phụ, gọi: "Tiểu Ngọc?"
Lệ Vân Thư bước ra trước cửa tiến về chiếc Jeep.
Con bé sao lại ngồi xe của chú Cố về, Tiểu Dã đâu rồi? Bà vừa nghĩ vậy thì thấy Tiểu Dã ngồi ở ghế sau, hiện ra qua kính hạ xuống.
"Con."
Lệ Vân Thư trong lòng vừa ngạc nhiên vừa thắc mắc, còn chưa kịp hỏi thì Lệ Tiểu Ngọc đã vội nói tiếp: "Mẹ, tụi con bị người ta vây đánh, nhưng lại đánh lại khiến họ bị thương, chú công an bắt tụi con rồi, giờ phải theo chú công an tới đồn."
Lệ Tiểu Ngọc vừa nói vừa ra sức dòm mắt ra hiệu mười phần.
Lệ Vân Thư thấy con gái nháy mắt gần như co rút, lại nhìn người lái xe Cố Chấn Viễn, chỉ thấy ông đưa cho bà một ánh mắt an tâm và bảo đảm.
Lệ Vân Thư trợn mắt, lòng hơi bối rối. Chuyện gì đang xảy ra?
"Này, bà gìa." Lục Thường Dũng nghển người tới gần cửa sổ, nhìn Lệ Vân Thư nói.
"Con trai con và con gái con đã đánh bọn tôi với đồng bọn bị thương, tôi có người ở công an, tài xế công an này cũng là người nhà tôi.
"Bà già lo mà chuẩn bị tiền để đền bù đi, không thì chờ xem con trai con và con gái con nhịn không nổi mà phải vào tù."
Lệ Vân Thư sững người, nhận ra Lục Thường Dũng, đại khái đoán được tình hình, nhưng không hiểu Cố Chấn Viễn và các con đang giấu trò gì.