Chương 204.1: Cưới được vợ tốt là phúc ba đời

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:52:12

Rượu vào ba lượt. Lâm Kiến Thiết bá vai Hách Kiến Nam, mặt đỏ gay: "Kiến Nam, giờ cậu phát tài rồi, chẳng lẽ xem thường tụi bạn học cũ như bọn tôi à?" Hách Kiến Nam đang ăn miếng thịt kho tàu, vừa nhai vừa nói: "Làm gì có chuyện đó? Tôi, Hách Kiến Nam, lại là hạng người phát tài rồi thì xem thường bạn bè sao?" Lâm Kiến Thiết ngả đầu, dụi lên vai Hách Kiến Nam: "Tôi biết ngay cậu là người trọng tình nghĩa mà, cậu dẫn tôi cùng làm ăn đi, để tôi cũng được húp bát canh với." Hách Kiến Nam liếc nhìn Lưu Cầm, nhíu mày: "Cậu có công việc chính thức rồi, cứ làm tử tế là được, theo tôi làm gì? Nhìn vợ cậu đấy, chắc gì đã đồng ý." Lưu Cầm nghe nhắc đến mình liền nói: "Tôi đồng ý. Nếu anh thật sự chịu dẫn nhà tôi đi làm ăn, giúp anh ấy kiếm được nhiều tiền hơn, thì tôi phải cảm ơn anh ấy chứ." Thời buổi này, ai mà chẳng muốn kiếm nhiều tiền, sống cuộc sống mà người ta ngưỡng mộ. Lâm Kiến Thiết: "Cậu xem, vợ tôi cũng đồng ý rồi, Kiến Nam, cậu giúp tôi một tay đi, được không?" Hách Kiến Nam làm bộ khó xử suy nghĩ một lát: "Cậu thật sự muốn theo tôi kiếm tiền thì cũng không phải không được, nhưng làm nghề này, gan phải lớn." Lưu Cầm lập tức nói: "Nhà tôi gan lớn lắm." Lâm Kiến Thiết cũng gật đầu: "Đúng vậy, gan tôi to lắm, hồi đi xây dựng nông thôn còn dám đánh nhau với mấy thằng đầu gấu thị trấn, một chọi hai cũng không sợ." Không sợ thì không sợ thật, chỉ là bị đánh nằm bẹp giường cả tuần. Hách Kiến Nam lấy từ cặp ra một bao thuốc và bật lửa, rút ra một điếu, đưa cho Lâm Kiến Thiết: "Hút không?" "Hút." Lâm Kiến Thiết hai tay nhận lấy. Hách Kiến Nam cũng rút một điếu, vừa định bật lửa thì Lâm Kiến Thiết đã nhanh tay cầm lấy bật lửa từ tay anh ta: "Để tôi." Lâm Kiến Thiết che tay hộ gió, châm lửa cho Hách Kiến Nam, rồi mới châm thuốc của mình. Hách Kiến Nam rít một hơi thuốc, nhả ra hai vòng khói. "Hai người cũng biết rồi đấy, miền Nam bây giờ mở cửa, nhiều người nước ngoài và Hoa kiều đổ xô đầu tư, bên đó điện tử và quần áo rẻ hơn bên mình nhiều, hàng bên Hương Cảng lại càng rẻ." "Việc tôi đang làm là buôn điện tử từ miền Nam và Hương Cảng về bán ở Kinh thị." Lưu Cầm và Lâm Kiến Thiết liếc nhìn nhau: "Cái đó... chẳng phải là đầu cơ tích trữ à?" Lưu Cầm nhíu mày nói. Hách Kiến Nam cũng không phủ nhận: "Chứ không thì làm sao mà kiếm được nhiều tiền như thế? Thời nay là thời của gan to, ai gan nhỏ thì đói chết, muốn kiếm tiền lớn, phải đi con đường người khác không dám đi." "Nhìn mấy lãnh đạo trong xưởng với Cung Tiêu Xã nhà các cậu kìa, cả năm chỉ cầm mấy đồng lương chết, giàu được chắc?" "Tiền họ cả năm không bằng tiền thừa trong tài khoản tôi đâu." Lưu Cầm: "... Nhưng cái đó là phạm pháp, bị bắt là ngồi tù đấy." Hách Kiến Nam: "Thì đừng để bị bắt là được. Giờ làm nghề này nhiều lắm, mấy người vào trước tôi đã làm hai ba năm rồi, chưa ai bị gì cả, người ta toàn kiếm mấy chục vạn rồi." "Chính cậu là người đòi theo tôi làm ăn, nên tôi mới nói thật cậu nghe tôi đang làm gì. Nếu cậu có gan thì theo tôi làm, không có thì thôi, nhưng đừng có đi báo công an hay ra ngoài nói lung tung đấy." Hách Kiến Nam nghiêm mặt nhìn Lâm Kiến Thiết. Lâm Kiến Thiết thấy lòng rối bời: "Cậu yên tâm, cậu tin tưởng tôi mới kể, tôi sao có thể làm chuyện tiểu nhân như thế được." "Nhưng mà, cậu buôn cái gì vậy? Hàng lấy thế nào? Bán ra sao?" Lâm Kiến Thiết tò mò hỏi. Anh ta muốn hiểu rõ hơn rồi mới quyết định có nên làm hay không. Câu của Kiến Nam nói đúng, thời buổi này là thời của người gan lớn, muốn phát tài phải đi đường khác người. Giống như mấy tên địa chủ ngày xưa giàu nứt đố đổ vách, có mấy người là làm ăn trong sạch đâu?