Chương 996: Sau này không được gọi cả tên họ của anh nữa
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:44:06
Sau một hồi nồng nhiệt, hai người ôm lấy nhau, Vương Hổ lại nhắc đến chuyện vừa rồi.
"Sau này không được gọi cả tên họ của anh nữa."
Cậu ta rất để ý cách gọi này, chẳng thân mật chút nào.
Tạ Tư Hàm cười: "Thế gọi là gì?"
Vương Hổ đáp: "Anh Hổ, Hổ Tử, Tiểu Hổ, em xem mà gọi!"
Tạ Tư Hàm bĩu môi, cảm thấy cái nào cũng không hay.
Anh Hổ nghe như xã hội đen, Hổ Tử và Tiểu Hổ thì nghe cứ như đứa trẻ nghịch ngợm nhà nào đó.
"Hay là em gọi anh là Tiểu Vương nhé!"
Vương Hổ: "..."
Mặt Vương Hổ sa sầm lại.
Tạ Tư Hàm cười ha ha: "Đùa thôi, đùa thôi."
Nhưng ngoài những cách gọi này ra thì còn có thể gọi là gì?
Nghĩ mãi đến lúc ngủ thiếp đi, hai người vẫn chưa quyết định được, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.
Tạ Tư Hàm kết hôn, cuộc sống của nhà họ Tô cuối cùng cũng trở lại bình yên. Buổi tối, Tô Bối nằm trên giường nhưng làm thế nào cũng không ngủ được.
Cô vẫn chưa nói với ai, tối hôm về quê cô lại nằm mơ.
Vẫn là căn phòng đó, cô nhìn thấy Tống Hinh.
Những việc Tống Hinh làm ở nhà chỉ có vài thứ như lướt video, chat WeChat, hoặc là gõ lạch cạch trước máy tính.
Tô Bối nhàm chán xem cả buổi tối, cho đến khi Tống Hinh tắt đèn đi ngủ, cô mới ngủ thiếp đi.
Tỉnh dậy, Tô Bối suy nghĩ rất lâu, không biết điều này rốt cuộc báo hiệu điều gì. Liên tục mơ giấc mơ này, cô hoàn toàn không tin đó chỉ là ngẫu nhiên.
Chuyện này nhất định có nguyên do nào đó.
Tô Bối quyết định xác minh lại.
Cô định tối nay vào không gian ngủ để kiểm chứng xem giấc mơ này của mình và không gian có liên quan gì đến nhau hay không.
Nói với Chu Ý Hành một tiếng, Tô Bối liền vào không gian.
Đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc, bên ngoài vẫn y như trước, gọi người vẫn không ai nghe thấy.
Cô nằm trên giường nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sau đó cô lại đến trong làn sương trắng đó.
Tô Bối đứng giữa màn sương, cảm thấy sương mù hôm nay có gì đó khác so với trước. Rất nhanh, cô đã phát hiện ra sự khác biệt.
Sương trắng hôm nay rất mỏng, xung quanh thấp thoáng những bóng nhà mờ ảo.
Ánh mắt Tô Bối đột nhiên thay đổi, cô bước nhanh về phía trước.
Sương trắng tuy mỏng nhưng vẫn không tan đi. Tô Bối đi một lúc, dần dần thích nghi với môi trường, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
Đây là một con phố hiện đại, Tô Bối cảm thấy có chút quen thuộc. Suy nghĩ kỹ một lúc, cuối cùng cô cũng nhớ ra, đây không phải là con phố nhà Khương Điềm sao?
Đó là căn nhà mà bố mẹ Khương Điềm mua cho cô ấy.
Cô đi theo trí nhớ, quả nhiên tìm thấy khu chung cư của Khương Điềm, tim cô không khỏi đập thình thịch, vừa căng thẳng vừa lo lắng.
Có phải là nhà của Khương Điềm không?
Cô có gặp được Khương Điềm không?
Tô Bối lấy hết can đảm đứng dưới lầu một lúc lâu mới bước tới.
Khu chung cư của Khương Điềm có chuông cửa màn hình, cô có ý định bấm số nhà của Khương Điềm, nhưng phát hiện mình hoàn toàn không thể chạm vào.
Tô Bối ngẩn người, rất nhanh đã hiểu ra, dù sao đây cũng là trong mơ, xảy ra chuyện gì cũng rất bình thường.
Sau khi tự thuyết phục mình, Tô Bối lại bối rối, không chạm vào được đồ vật, vậy còn người thì sao?
Rất nhanh cô đã có câu trả lời, một đôi tình nhân trẻ ôm nhau đi đến cửa, họ dường như hoàn toàn không nhìn thấy cô, Tô Bối đứng ngay ở cửa, hai người họ lại đi xuyên qua người cô.
Thấy hai người mở cửa, Tô Bối không kịp nghĩ gì khác, vội vàng đi theo vào.
Nhà của Khương Điềm ở tầng cao, nhưng Tô Bối không thể dùng thang máy, đành đi nhờ hai người họ một đoạn, phần còn lại Tô Bối tự mình leo bộ lên.
Đến cửa nhà Khương Điềm, Tô Bối thử gõ cửa, quả nhiên không chạm được, tay cô lại xuyên thẳng qua.
Hóa ra cô có thể đi vào sao?
Tô Bối chỉ do dự một chút, rồi bước vào cửa.